Trong lúc nói chuyện, đón lấy đứa trẻ trong tay nữ nhân, nhìn đứa trẻ lộ ra nụ cười, hắn cũng cười theo. Người nữ nhân tên là Tiểu Thúy, là thê tử chưa cưới được bao lâu của hắn.
Mấy ngày trước, vừa mới sinh cho hắn một người con trai.
Trần Đại Sơn gần bốn mươi tuổi mới có con trai, trong lòng hắn rất vui mừng, sở dĩ hắn mạo nguy hiểm ra ngoài đi săn, cũng hy vọng vợ con có thể có cuộc sống tốt một chút.
“Trong nhà không sao, đương gia không cần lo lắng, ngược lại là chàng, có bị thương không?”
Tiểu Thúy là một cô nương biết lạnh biết nóng.
Nàng trẻ hơn rất nhiều so với Trần Đại Sơn, nhưng lại rất hiền huệ, lo lắng sờ tới sờ lui trên người Trần Đại Sơn, không nhìn thấy vết thương, mới thở phào một hơi.
“Yên tâm, bản lĩnh của ta không nhỏ, chỉ cần không gặp phải gấu lớn, ở trong núi này, cũng chưa có thứ gì ta sợ cả.”
Trần Đại Sơn kéo tay của thế tử, cười nói.
“Đi thôi, chúng ta về nhà.”
Vừa mới đi được hai bước, ý thức được bản thân quên cái gì đó, nhanh chóng chạy quay trở lại, nói.
“Vị cô nương này, cô nương tạm thời theo ta về nhà đi.”
Ở phía sau hắn, có một nữ nhân vô cùng xấu xí đứng đó.
Nàng ta trầm mặc gật đầu, đi theo bước chân của Trần Đại Sơn. Nữ tử này, không phải ai khác mà chính là Phương Thanh Tuyết.
Nàng ta bị Bùi Ngữ Hàm vứt ở bên rìa thôn.
Nhưng mà nàng ta không muốn gặp người khác, vì thế lại dựa vào hai chân của mình, đi vào trong núi, muốn tự sinh tự diệt.
Nhưng không ngờ được là, bởi vì nguyên nhân mất đi tu vi, lại không có kinh nghiệm sống, đi được nửa đường, bị vướng vào bẫy mà thợ săn đặt ở đó, không thể nào thoát thân.
Cái bẫy này chính là do Trần Đại Sơn đặt, vốn dĩ Trần Đại Sơn cho rằng bẫy được kích phát, là do bắt được vật săn, nhưng mà không ngờ được, vừa đi đến nhìn, thế mà lại là người sống.
Điều này khiến cho Trần Đại Sơn có chút xấu hổ.
Lập tức bày tỏ lời xin lỗi với Phương Thanh Tuyết.
Nhưng Phương Thanh Tuyết lại không trả lời gì, trái tim nàng ta đã như tro tàn, đối với tất cả mọi thứ bên ngoài, đều không quan tâm gì nữa. Nhưng Trần Đại Sơn là người tốt bụng, vẫn như trước quyết định bù đắp cho Phương Thanh Tuyết, vì thế nên đã mời nàng ta về nhà dưỡng thương.
Có lẽ đây chính là thiên ý, vốn dĩ Phương Thanh Tuyết là muốn rời thôn này, nhưng mà kết quả vẫn là đến đây.
Nhìn bóng lưng của Trần Đại Sơn, mày nàng ta hơi chau lại.
Bởi vì ở chỗ Trần Đại Sơn, Phương Thanh Tuyết cảm nhận được cảm giác khác hoàn toàn lúc trước. Loại cảm giác này, gọi là thuần phác.
Đây là điều mà Phương Thanh Tuyết chưa từng tiếp xúc, nên có chút không biết làm thế nào. Loại lúng túng này, biểu hiện ra ngoài, chính là trầm mặc ít nói. Nàng ta đi theo Trần Đại Sơn về nhà.
Trần Đại Nhân nhanh chóng thu dọn một căn phòng ở nhà, nói.
“Cô nương, cô nương tạm thời ở đây đi.”
Phương Thanh Tuyết gật đầu, đi vào trong. Lần đi vào này, chính là mấy canh giờ.
Trong quá trình này, phong ấn Bùi Ngữ Hàm để lại trong cơ thể nàng ta được nới lỏng. Vì thế nói, tu vi của nàng ta, đang dần dần hồi phục.
Bây giờ mới vừa khôi phục được một ít, nhưng cũng đã có dáng vẻ của Luyện khí tầng bốn năm rồi. Không cần bao lâu, là có thể hoàn toàn khôi phục.
Nếu như lúc trước tu vi có thể hồi phục, Phương Thanh Tuyết nhất định sẽ điên cuồng vui mừng, nhưng mà bây giờ sau khi trải qua ấm lạnh lòng người, nàng ta đã không còn quan tâm tu vi nữa.
Một khi tâm đã chết, tu vi có cao như thế nào thì có tác dụng gì chứ? Nhưng hồi phục tu vi, cũng được coi như là có một vài chỗ tốt.
Ví dụ như, nàng ta nghe được cuộc nói chuyện của phu thê ở cách xa mười mấy mét.
“Đương gia, canh được nấu xong rồi.”
Tiểu Thúy lau mồ hồi, hạnh phúc cười.
Thịt dê rừng tươi, nấu một nồi canh, đối với Tiểu Thúy mà nói, tuyệt đối được xem là một mỹ vị.
“Đùi dê nướng ở chỗ ta cũng gần được rồi, đợi lát nữa, nàng múc một bát canh, đưa cho cô nương kia, chắc rằng cô ấy cũng đã lâu không ăn thứ gì rồi, lại bị thương, nhất định là rất yếu ớt, uống một bát canh trước bồi bổ một chút.”
Trần Đại Sơn đang ở bên đống lửa nướng đùi dê.
Thân là lão đại của đội săn, theo lẽ đương nhiên hắn có được phần thịt tốt nhất.
“Được, tất cả đều nghe đương gia.”
Tiểu Thúy dứt khoát đồng ý, nhưng mà sau đó, lại có chút tò mò, hỏi.
“Đương gia, vị cô nương này, rốt cuộc có lai lịch như thế nào?”
Trần Đại Sơn lắc đầu, nói.
“Cái này ta không biết, hỏi cô ấy cô ấy cũng không nói, nhưng mà nhìn quần áo cô ấy mặc, có lẽ là không đơn giản, chất liệu của bộ quần áo đó, chỉ có quý nhân mới mặc được… Lúc trước có thể cô ấy là một quý nhân, nhưng mà có lẽ bây giờ xuống dốc, nếu không cũng sẽ không lưu lạc vào trong núi, ta suy nghĩ, nếu như cô ấy đã bị mắc vào bẫy của ta, vậy thì ta ít nhiều gì cũng có chút duyên phận với cô ấy, so với việc ném cô ấy tự sinh tự diệt ở trong núi, không bằng dẫn cô ấy về nhà, chúng ta cũng không thiếu một đôi đũa đúng không?”