Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 590: CHƯƠNG 590: CÒN CÓ THỂ LÀ DIỆP ĐẠI NHÂN NÀO? (2)

Tiểu Thúy cũng là một người lương thiện, nói.

“Đây là điều đương nhiên, cứu một mạng người, coi như là tích đức.”

Nghe thấy lời này.

Sắc mặt Phương Thanh Tuyết có chút thay đổi.

Vốn dĩ trong đôi mắt đã tê dại, cũng nhiều thêm một tia ánh sáng.

Tuy không muốn thưa nhận, nhưng lúc này, Phương Thanh Tuyết đúng là có chút cảm động. Loại cảm động này, khiến cho nàng ta không ngờ đến được.

Ở trong mắt của Phươn Thanh Tuyết, người như Trần Đại Sơn là cái gì? Nói trực tiếp một chút, chính là sâu kiến.

Lúc trước Phương Thanh Tuyết chưa từng đặt người như thế vào trong mắt, cũng tuyệt đối không ngờ được, bản thân sẽ có tiếp xúc gì đó với người như thế này. Hoàn cảnh trưởng thành của Phươn Thanh Tuyết, đã định trước nàng ta sẽ trở thành một người coi thường tất cả, cao cao tại thượng, không phải là người nhiễm khói lửa nhân gian.

Nàng ta chưa bao giờ coi trọng một người như Trần Đại Sơn.

Hoặc là nói, ở trong mắt của Phương Thanh Tuyết, căn bản không cho rằng Trần Đại Sơn và Tiểu Thúy là người giống nàng ta. Bọn họ quen biết qua loa.

Nhưng mà khi nàng ta rơi vào tình trạng tồi tệ nhất, nàng ta lại cảm nhận được sự lương thiện trước nay chưa từng cảm nhận được ở chỗ phu thê Trần Đại Sơn. Đây chính là lòng tốt thuần khiết, là lòng thương hại của một người đối với một người cùng là đồng bào khác.

Thứ này, ở trên người Tiên Môn, đại khái là không có.

Phương Thanh Tuyết ở chỗ Tiên Môn, cảm nhận được chỉ có bi thương và tuyệt vọng vô tận.

“Vì sao?”

Trong mắt Phương Thanh Tuyết tràn ngập vẻ mơ hồ.

Từ trước đến nay Phương Thanh Tuyết chưa bao giờ nghĩ đến, có một ngày, bản thân sẽ nhận được sự giúp đỡ của hai người bình thường đến không thể bình thường hơn được.

Đặc biệt là Phương Thanh Tuyết chú ý đến một chi tiết.

Phu thê hai người từ đầu đến cuối đều chưa từng thảo luận đến dung mạo của mình.

Bọn họ không hề có bất kỳ ý chán ghét, hoặc là thái độ khinh thường nào, điều này khiến cho Phương Thanh Tuyết càng cảm thấy khó có thể tin được. Nàng ta làm sao biết, ở trong thế giới của phu thê hai người Trần Đại Sơn, căn bản không tồn tại sự khinh thường đối với người khác. Bởi vì bọn họ đã là ở đáy rồi, bọn họ chính là tầng lớp thấp nhất.

Những người bọn họ tiếp xúc, đều là không ưa nhìn.

Những nữ nhân từ nhỏ dinh dưỡng phong phú, có vẻ ngoài xinh đẹp quốc sắc thiên hướng, ngược lại bọn họ chưa từng được gặp.

Vì thế, người như Phương Thanh Tuyết, tuy đúng thật là rất xấu xí, nhưng ở trong mắt những người tầng lớp thấp nhất, vì để tiếp tục sống, đã gần như cạn kiệt hơi thở, thật ra không tính là gì cả.

Ít nhất da dẻ của Phương Thanh Tuyết rất trắng, ít nhất thân hình của nàng ta tốt. Đây đã vượt qua rất nhiều người rồi.

Cho nên bọn họ không khinh thường Phương Thanh Tuyết, là bởi vì bọn họ không có tư cách khinh thường người khác.

Nhưng những thứ này, Phương Thanh Tuyết không biết. Vì thế nàng ta rất muốn tìm hiểu nó.

Vì thế Phương Thanh Tuyết chủ động đi ra khỏi cửa.

“Cô nương, cô nương đến rồi, bát canh này, cô nương uống đi.”

Tiểu Thúy nhìn thấy Phương Thanh Tuyết, lộ ra nụ cười, cầm bát canh nóng, đưa đến tay của Phương Thanh Tuyết. Phương Thanh Tuyết nhận lấy nó, sau đó chậm rãi ngồi xuống.

Nàng ta ngửi thấy hương vị bốc ra từ bát canh, hương vị này lạ lùng mà ấm áp, nàng ta không vội vàng uống, mà là hỏi.

“Mọi người có thường ăn thịt không?”

Phương Thanh Tuyết muốn tìm hiểu những con người ở tầng lớp thấp nhất này.

“Điều này sao có thể?”

Tiểu Thúy lắc đầu, nói.

“Vốn dĩ cuộc sống ở trong núi đã khó khăn, lúc trước vào những năm không tốt, một ngày có thể ăn hai bữa cháo, đã được xem là xa xỉ rồi, giống như năm nay, Tính Châu đại nạn, càng là có không ít người đói chết, cả thôn đều làm lưu dân, chạy trốn nạn ra ngoài… Quay trở lại một tháng trước, thật sự rất khó tưởng tượng được, chúng ta còn có thể có cơ hội ngồi ở đây ăn canh thịt.”

Nhắc loại đoạn thời gian khó khăn nỳ, Tiểu Thúy có chút nghĩ lại đã thấy sợ. Phương Thanh Tuyết lại hỏi.

“Vậy là có người giúp đỡ mọi người?”

Tiểu Thúy gật đầu, trong mắt hiện ra ý tôn trọng.

“Đúng thế, đều nhờ Diệp đại nhân, nếu như không phải ngài ấy, có thể chúng ta đã sớm đói chết rồi.”

Trong lòng Phương Thanh Tuyết run lên.

“Diệp đại nhân? Diệp đại nhân nào?”

Trần Đại Sơn đứng dậy, miệng cười toe toét nói.

“Còn có thể là Diệp đại nhân nào, đương nhiên là Diệp Ninh Diệp đại nhân rồi!”

Diệp Ninh?

Nhắc đến cái tên Diệp Ninh này, nếu như nói Phương Thanh Tuyết không có phản ứng gì đó là chuyện không thể nào. Dù sao ngày trước, Diệp Ninh là người mà Phương Thanh Tuyết hận nhất.

Nhưng mà bây giờ khi người khắc nhắc đến Diệp Ninh, nàng ta lại phát hiện, thế mà hận ý của bản thân lại không hề lớn giống như trong tưởng tượng. Lẽ nào ân oán lúc trước đã được xóa hết rồi sao?

Đương nhiên không phải.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!