Chỉ là bởi vì nàng ta đối với thế giới này có hiểu biết sâu sắc hơn. Lúc trước đứng ở góc độ của Tiên Môn nhìn thế giới, sẽ phát hiện thế giới này chỉ có một mặt.
Nhưng bây giờ nàng ta mới biết, thế giới rất phức tạp, không chỉ là một mặt, mà là có vô số mặt. Nếu như quay trở ngược lại một tháng trước, Phương Thanh Tuyết tuyệt đối sẽ không nghĩ đến, bản thân sẽ bị Tiên Môn vứt bỏ một cách vô tình.
Càng không ngờ được, vào lúc bản thân khốn đốn, tuyệt vọng nhất, người đưa tay ra cứu giúp nàng ta, thế mà lại là những con “sâu kiến” mà lúc trước nàng ta chưa bao giờ đặt vào trong mắt.
Bởi vì có trải nghiệm, nên mới trưởng thành.
Bây giờ Phương Thanh Tuyết đã trưởng thành, nhìn thấu ấm lạnh của thế gian, khi nhắc đến Diệp Ninh, nàng ta phát hiện hận ý của bản thân, thế mà lại mờ nhạt đi rất nhiều.
“Diệp đại nhân đã làm cái gì?”
Phương Thanh Tuyết trầm giọng hỏi.
Lúc trước, nàng ta chưa bao giờ đi quan tâm Diệp Ninh làm cái gì, đang nghĩ cái gì. Nàng ta chỉ biết, Diệp Ninh xâm phạm lợi ích của Tiên Môn, vì thế đáng chết.
Nhưng mà bây giờ, lợi ích của Tiên Môn đã không liên quan gì đến nàng ta nữa, nàng ta thử thông qua một góc độ khác, để nhìn nhận Diệp Ninh.
“Chuyện Diệp đại nhân làm có quá nhiều rồi, ngài ấy khiến cho tất cả mọi người chúng ta được sống tiếp.”
Tiểu Thúy nhắc đến Diệp Ninh, trở nên rất kích động.
Tiểu Thúy có ngàn vạn lời muốn nói, nhưng dù sao chỉ là một nông phu bình thường ở nơi thôn dã, mồm mép ngốc, những lời muốn nói rất nhiều, nhưng không biết nói ra sao.
Vẫn là Trần Đại Sơn nhìn nhiều chuyện đời, nói một cách có trật tự.
“Diệp đại nhân áp chế thế tộc thân hào, làm nhiều việc lợi cho bách tính.”
“Ngài ấy cải cách bộ máy quan chức, để cho tiểu lại làm quan, nha môn không còn hại dân, mà chân chính bắt đầu làm việc cho bách tính.”
“Ngài ấy cải cách chế độ quân đội, người lớn tuổi giống như chúng ta, lão binh ở trong nhà chỉ có con nhỏ, đều để cho chúng ta nghỉ hưu, trước khi đi, còn phân phát một khoản lương giải ngũ không nhỏ.”
“Ngài ấy giảm thấp tô thuế, khiến cho bách tính có không gian để thở.”
“Ngài ấy khuyến khích nông điền, cổ vũ nông nghiệp, nâng cao địa vị của công tượng, khiến cho Tính Châu có rất nhiều việc làm.”
“Ngài ấy còn mở trưởng học ở các quận các huyện các trấn, khiến cho con cái của bách tính cũng có thể đi học.”
“Ngài ấy…”
Trần Đại Sơn vừa mở miệng nói, giống như thao thao bất tuyệt vậy, nói không ngừng. Phương Thanh Tuyết yên lặng lắng nghe.
Phương Thanh Tuyết có thể cảm nhận được rõ ràng, khi Trần Đại Sơn nhắc đến Diệp Ninh, trong đôi mắt có ánh sáng.
Đó là ánh sáng tuy chưa từng gặp, nhưng chỉ cần đối phương ra lệnh một tiếng, Trần Đại Sơn sẽ nguyện chết vì Diệp Ninh. Thông qua những lời kể của Trần Đại Sơn, nàng ta có thể cảm nhận được sự giúp đỡ của Diệp Ninh đối với loại người như Trần Đại Sơn.
Chỉ là cảm nhận của nàng ta không hề sâu sắc.
Đây là bởi vì mười ngón tay của nàng ta không chạm vào nước, cả đời này căn bản chưa từng thể nghiệm cuộc sống của bách tính ở tầng thấp nhất, vì thế nàng ta căn bản không thể nào nhận thức được rõ ràng, những hành động này của Diệp Ninh, rốt cuộc có thể mang đến cái gì cho bách tính.
Bởi vì không hiểu, vì thế nàng ta không phát hiểu ý kiến, mà là âm thầm quyết định, nàng ta phải ở trong bóng tối, âm thầm quan sát cuộc sống của bách tính. Phương Thanh Tuyết cúi thấp đầu, ăn canh trong bát.
Canh thịt dê không hề ngon, loại canh mà do gia đình những người dân ở trong núi này nấu, đương nhiên thiếu rất nhiều gia vị, trong quá khứ, Phương Thanh Tuyết nhất định là khinh thường gạt bỏ.
Nhưng mà lúc này ăn chúng, nàng ta lại cảm thấy ấm áp. Có một dòng điện ấm áp, đang chảy dọc trong cơ thể nàng ta. Phương Thanh Tuyết quyết định ở lại thôn Hổ Đầu này.
Tiểu Thúy vô cùng hoan nghênh nàng ta, đối đãi với nàng ta giống như muội muội.
Tuy tính cách của Phương Thanh Tuyết có chút lạnh lùng, nhưng mà cố gắng hết sức thể hiện ra sự nhiệt tình của mình. Nàng ta đi theo Tiểu Thúy cùng xuống ruộng lao động, cùng nấu cơm, cùng gánh nước…
Ở trong quá trình này, Phương Thanh Tuyết không hề dùng bất cứ sức mạnh này, thậm chí còn áp chế thực lực của bản thân. Bởi vì nàng ta rất muốn tìm hiểu, cuộc sống của những người ở tầng lớp thấp nhất, ở trong thế giới này.
Sau khi hiểu được, nàng ta phát hiện, là thật sự rất khổ. Quá khổ rồi.
Nhìn Trần Đại Sơn đi vào núi săn bắn, khiến cho cả người đầy vết thương.
Nhìn Tiểu Thúy mỗi ngày đầm đìa mồ hôi, mặt đối diện với đất lưng đối diện với trời. Tâm thái của nàng ta đã thay đổi.
Con người không phải cây cỏ, làm sao có thể vô tình?
Tuy Trần Đại Sơn và Tiểu Thúy rất thô bỉ, nhưng đối với Phương Thanh Tuyết có thể nói là ân nhân cứu mạng.
Đặt ở khứ, với tính cách lạnh lùng và cao ngạo của nàng ta, có thể còn sẽ không thừa nhận ân tình này.