Chương 598: Nam Cung Lương Nhân đúng là một đại bảo bối (3)
“Mọi chuyện chưa chắc đã đơn giản như thế, đừng có quên kết quả mà Thiên Cơ Tử đã bói ra.”
Chí Dương đạo trưởng nói.
Có lẽ Chí Dương đạo trưởng là người có nhiều lo lắng nhất.
Bởi vì chính Chí Dương đạo trưởng, là người đi tìm Thiên Cơ Tử, mời Thiên Cơ Tử ra tay, đưa ra phán đoán cho lần mượn nước Tấn phạt Chu này. Điều này đủ để nói rõ, Chí Dương đạo trưởng đối với Thiên Cơ Tử, là vô cùng tin tưởng.
Nếu như không tin, nhất định sẽ không cần làm hành động đó.
“Đã là lúc nào rồi, còn nói Thiên Cơ Tử? Theo ta thấy, ông ta nhất định là lớn tuổi hồ đồ, bói sai mà thôi, cứ như thế khiến cho những người nào đó nhát gan sinh ra lo lắng, làm ra trận thế lớn như thế này.”
Cô Tuyệt nói chuyện rất khó nghe, trong lời nói tràn ngập ý mải mai: “Bây giờ hai quân đều đã bắt đầu đối chiến rồi, các vị đều có mắt, mọi người chỉ cần nhìn một chút, là biết được bên phía Đại Chu là một đám gà sứ chó sành, không làm được việc gì, điều này đủ để nói rõ Thiên Cơ Tử tính toán sai rồi.”
Cái gì mà Thiên Cơ Tử, Thiên Cơ Môn. Thần thần bí bí, cố ý ra vẻ bí mật.
Cô Tuyệt đối với bọn họ, vốn dĩ đã không công nhận, bây giờ càng là cảm thấy chỉ có hư danh, không đáng nhắc đến. Chí Dương đạo nhân chau mày, ông ta theo bản năng phản bác.
Danh tiếng của Thiên Cơ Môn, không phải là một mình Thiên Cơ Tử giành được, mà là nhiều đời truyền lại, từng đời từng đời tích lũy ra. Từ xưa đến nay, nhắc đến Thiên Cơ Môn, đều là miệng sắt chắc chắn, vô cùng chính xác, rất ít khi có tình huống tính sai xuất hiện.
Nhưng mà, nếu như không phải tính sau, vậy thì là tình huống gì đây?
Chí Dương đạo nhân không thể nào nói chuyện mà không có bằng chứng, chỉ nhìn phía Đại Chu, rõ ràng không có người là con át chủ bài khiến cho người khác vừa nhìn là sáng mắt.
“Lời này sai rồi, cho dù Thiên Cơ Tử tính sai, nhưng cũng không đến mức sai đến không hợp thói thường như thế, chúng ta vẫn là cẩn thận một chút, sư tử vồ thỏ, cũng phải sử dụng toàn lực mới được.”
Mạc Hạo Nhiên của Vũ Hóa Môn mở miệng, khi ông ta nói, ánh mắt quét qua một lượt trận doanh bên phía Đại Chu. Rõ ràng, Mạc Hạo Nhiên là đang tìm thân ảnh của Nam Cung Lương Nhân.
Đáng tiếc, bên kia có hơn một trăm vạn người, Nam Cung Lương Nhân trốn ở trong đám người, thật sự là không dễ nhìn thấy.
…
Cũng chính là nói, Mạc Hạo Nhiên không tìm thấy Nam Cung Lương Nhân.
Nam Cung Lương Nhân muốn thu liễm khí tức, không để người khác phát hiện, vậy thì Tiên Môn nhiều người như thế, cũng không phát hiện sự tồn tại của vị cường giả này. Điều này bình thường sao?
Điều này rõ ràng không bình thường!
Trận doanh Đại Chu tuyệt đối không yếu như thế, ít nhất Mạc Hạo Nhiên biết có một người là Nam Cung Lương Nhân còn chưa xuất hiện. Đây là sự tồn tại không kém gì Thiên Tiên.
Đối mặt với sự nhắc nhở của Mạc Hạo Nhiên, người của mười ba tông Tiên Môn tán đồng rất ít, những người khinh thường thì nhiều hơn. Mỗi người một ý, ánh mắt của Vương Đạo Thâm lóe lên, lại nói.
“Rốt cuộc bên phía Đại Chu có thực lực hay không, thăm dò Diệp Ninh kia là được, nếu như hắn sợ hãi, chột dạ không nói lời nào, vậy thì là chúng ta nghĩ nhiều rồi, nếu như hắn lý lẽ hùng hồn, không sợ hãi, vậy thì chúng ta phải cẩn thận thêm một chút.”
Nghe xong, Cô Tuyệt chau mày, mất kiên nhẫn nói.
“Có cần thiết ko?”
Dựa theo suy nghĩ của Cô Tuyệt, còn phí lời cái gì, trực tiếp nghiền nát bên đó là được.
“Hai quân giao chiến, vẫn là cần phải có cơ hội nói chuyện, đừng gấp gáp.”
Vương Đạo Thâm nhàn nhạt nói.
Thân hình Vương Đạo Thâm lóe lên, trực tiếp bay ra khỏi biển mây, đứng ở trên sông Chương Hà đang chảy xiết, sau đó nhìn về phía phương hướng Đại Chu, nói.
“Giám Chính Viện giám sát Diệp Ninh ở đâu? Có dám đến phía trước nói chuyện?”
Điều này khiến cho sắc mặt không ít người thay đổi.
“Đại nhân không thể đi!”
Thái Hướng Cao lên tiếng nhắc nhở.
Nhưng mà lại bị Diệp Ninh từ chối.
“Không, ta phải đi!”
Diệp Ninh vẫn là không hề do dự nói.
“Cẩn thận có lừa đảo, nếu như ông ta muốn hại đại nhân, đại nhân xảy ra chuyện gì, lòng quân sẽ lập tức sụp đổ.”
Thái Hướng Cao nói rõ lợi hại.
“Chuyện nên đến rồi cũng sẽ đến, trốn là không trốn được, hai quân giáp mặt, hắn đã lên tiếng khiêu khích rồi, nếu như ta không ra, không phải là nói rõ ta sợ sao?”
Diệp Ninh nhàn nhạt nói.
Hắn nhìn thì có vẻ hơi lỗ mãng, nhưng mà trong lòng đã vui đến nở hoa. Đây chính là cảnh tượng mà hắn mơ ước đã lâu.
Hắn chính là muốn một mình đi ra trước, như thế này nếu như Tiên Môn muốn đối phó hắn, cũng dễ dàng hơn rất nhiều.
Hắn chết trước ở bên ngoài, như thế những người khác có thể an toàn hơn một chút, đợi sau khi trở thành Thiên Đế, hắn lập tức trở về giống như sấm chớp. Cũng chính là nói, cho dù Tiên Môn không khiêu khích, Diệp Ninh cũng sẽ tự tìm lý do, gọi người của Tiên Môn ra trước.