Chương 599: Nam Cung Lương Nhân đúng là một đại bảo bối (4)
Bây giờ Tiên Môn bắt đầu chủ động khiêu chiến, vậy thì vừa hay. Hợp tâm ý của Diệp Ninh.
Vì thế Diệp Ninh xung phong đi lên phía trước.
Bây giờ, hắn là thống soái ba quân, có quyền uy tuyệt đối, cho dù Thái Hướng Cao có lo lắng, cũng không thể nào khuyên hắn cái gì nữa.
“Diệp đại nhân quá lỗ mãng rồi!”
“Không nên chứ, ngài ấy đi ra như thế, dễ dàng xảy ra chuyện.”
“Điều này có khi nào là âm mưu của Tiên Môn không?”
Các Đại Nho bắt đầu nghị luận.
Quân tử không đứng dưới tường nguy hiểm, phương thức tư duy của văn nhân, vẫn là thiên hướng về lý trí. Nhưng Cơ Minh Nguyệt so với bọn họ lại bình tĩnh hơn rất nhiều, nhàn nhạt nói.
“Chúng ta đã là người bị đưa lên ngọn lửa rồi, tình huống còn có thể xấu đến mức độ nào? Nếu như Diệp Ninh đã đưa ra quyết định, vậy thì cứ để hắn đi đi.”
Cơ Minh Nguyệt thể hiện ra là sự tin tưởng tuyệt đối vô điều kiện với Diệp Ninh.
Nếu như Diệp Ninh thật sự chết, vậy thì chẳng qua chỉ là mọi người cùng nhau chết mà thôi. Loại tâm lý chuẩn bị này, nàng đã có từ sớm.
Trước khi xuất trận, đột nhiên một giọng nói vang lên.
“Đại nhân cứ việc đi, ngài nhất định sẽ bình an.”
Ai nguyền rủa ta vậy?
Diệp Ninh rất tức giận. Bình an? Ta vô cùng muốn chết!
Hắn quay đầu lại nhìn, lại phát hiện người nói chuyện là Nam Cung Lương Nhân, vì thế hỏa khí của hắn cũng tiêu tan, cười nói.
“Được, mượn lời tốt lành của ngươi.”
Thế mà người lên tiếng nói lại là sao chổi. Vậy thì không sao rồi.
Diệp Ninh vẫn luôn cảm thấy, Nam Cung Lương Nhân là bảo bối của hắn. Sao chổi chính là sao chổi.
Quả nhiên là sẽ khắc chết những người xung quanh. Cái khác không nói, lần này vì sao Tiên Môn lại xuất động thế trận lớn như thế?
Theo cách nhìn của Diệp Ninh, đáp án chỉ có một, đó chính là ảnh hưởng của Nam Cung Lương Nhân. Nhất định là số mệnh xui xẻo của Nam Cung Lương Nhân, ảnh hưởng đến hắn.
Nam Cung Lương Nhân đúng thật là đại bảo bối.
Diệp Ninh cảm thấy, bản thân mang theo Nam Cung Lương Nhân, đúng thật là một quyết định sáng suốt.
Nam Cung Lương Nhân nhìn Diệp Ninh đi về phía sông Chương Hà, trong đôi mắt lóe lên một tia cố chấp.
“Ngài yên tâm đi đi.”
Thắng thua của trận chiến này, có thể sẽ nghiêng về phía Tiên Môn. Nhưng Diệp Ninh tuyệt đối sẽ không chết.
Không có Diệp Ninh, bởi vì Nam Cung Lương Nhân sẽ không tiếc bất cứ giá nào bảo vệ Diệp Ninh! Đối với chuyện này, Nam Cung Lương Nhân có tự tin một trăm phần trăm.
Nếu như Vương Đạo Thâm thật sự ra tay với Diệp Ninh, vậy thì Nam Cung Lương Nhân bảo đảm, người chết nhất định là Vương Đạo Thâm, mà không phải là Diệp Ninh! Đột nhiên Vương Đạo Thâm sờ sờ mũi.
Vương Đạo Thâm có chút bức bối.
Vì sao đột nhiên mũi mình lại muốn hắt hơi! Ta là bị người nào nhìn trúng rồi đúng không?
Vương Đạo Thâm không có thời gian nghĩ nhiều.
Bởi vì lúc này Diệp Ninh đã đến trước mặt Vương Đạo Thâm.
Hắn cũng giẫm lên trên mặt sông Chương Hà, khoảng cách với Vương Đạo Thâm khoảng mười mấy mét.
“Đúng thật là còn rất trẻ.”
Vương Đạo Thâm nhìn Diệp Ninh, có chút cảm khái. Diệp Ninh mới khoảng hơn hai mươi tuổi.
Độ tuổi này, đặc biệt là đối với người tu hành mà nói, đúng thật là không đáng nhắc đến.
Trong khoảng thời gian của bọn họ động một cái là tính bằng mấy ngàn mấy trăm năm, chỉ hai mươi năm ngắn ngủi, vừa giống như là búng tay một cái, lại giống như là một lần bế quan.
Nhưng mà trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, lại xuất hiện một người thanh niên trẻ khiến cho Tiên Môn như có gai trong cổ họng.
Không cần biết Vương Đạo Thâm có bao nhiêu hận ý đối với Diệp Ninh, cũng không thể không thừa nhận một chuyện, đó chính là Diệp Ninh đúng là một nhân vật, hắn hoàn thành thành tựu mà từ xưa đến nay chưa từng có.
Hắn trở thành kẻ địch chung của Tiên Môn.
Một mình hắn, khiến cho mười ba tông Tiên Môn chấn động. Trước ngày hôm nay, Vương Đạo Thâm chưa từng gặp Diệp Ninh. Hôm nay vừa gặp, lại phát hiện, quả nhiên vô cùng phi phàm.
Đầu tiên là khí chất của Diệp Ninh, tuy hắn mặc khải giáp, nhưng mà khó che giấu được cỗ khí chết thư sinh nồng đậm gần như tràn ra ngoài. Nho nhã, thánh thiện, ôn hòa, đây chính là cảm giác mà Diệp Ninh mang đến cho người khác. Đây là bởi vì nguyên nhân hắn là Bán Thánh, nên trên người tự mang theo loại khí chất này.
Khí chất như thế, Vương Đạo Thâm đã rất nhiều năm rồi chưa từng gặp, vốn dĩ Vương Đạo Thâm cho rằng, Nho Môn đã sớm đến điểm cuối, không ngờ được, Diệp Ninh xuất thế, thế mà lại tiếp nối Nho đạo.
Điều khiến hắn lo quan tâm nhất, vẫn là đôi mắt của Diệp Ninh. Đôi mắt đó là đôi mắt như thế nào.
Trong sáng mà thông minh, trong ánh mắt không hề có một chút sợ hãi hay nhèn nhát nào.
Giữa sống chết có nỗi đáng sợ to lớn, đây là điều tất cả mọi người đều sợ hãi, nhưng mà Diệp Ninh thì sao?
Vào loại thời khắc này, ngươi căn bản không nhìn ra được bất kỳ sự sợ hãi nào ở trên người Diệp Ninh.