Chương 600: Người đi nhiều, thì sẽ hình thành đường
Thậm chí Vương Đạo Thâm còn từ trong ánh mắt sâu thẳm của Diệp Ninh, cảm nhận được một chút hưng phấn được che giấu không tốt lắm. Không sai.
Chính là hưng hấn!
Giống như là, hắn đã sớm chờ đợi rất lâu rồi. Nhưng điều này sao có thể?
Mười ba tông Tiên Môn liên thủ, lẽ nào hắn cũng không sợ sao?
Loại hưng phấn không rõ lý do này, khiến cho Vương Đạo Thâm vô duyên vô cớ nhiều thâm mấy phần cảnh giác.
Vương Đạo Thâm cảm thấy, quả nhiên Diệp Ninh không phải người bình thường, trận doanh của Đại Chu cũng có thể không có đơn giả như vẻ bề ngoài. Bởi vì Diệp Ninh nhìn thế nào, cũng không giống như là một người không có tự tin.
Vì thế, Vương Đạo Thâm thu liễm suy nghĩ lợi dụng lúc đối phương không phòng bị, ra tay tiêu diệt Diệp Ninh. Mà là lộ ra nụ cười, chủ động chào hỏi.
“Các hạ chính là Diệp Bán Thánh? Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên.”
Diệp Ninh gật đầu, nói.
“Các hạ là?”
Vương Đạo Thâm cười nhẹ một tiếng.
“Trưởng giáo Tinh Thần Tông, Vương Đạo Thâm.”
Vương Đạo Thâm cho rằng bản thân đã nói ra một cái tên vô cùng có danh tiếng.
Từ rất lâu, Vương Đạo Thâm, cũng là nhân vật lớn xông pha tạo nên tiếng tăm ở trong thế gian này. Bây giờ tuy rất ít khi xuất thế, nhưng mà danh tiếng của Vương Đạo Thâm, cũng tuyệt đối là vô cùng uy phong.
Nhưng rất đáng tiếc, từ trên người Diệp Ninh, không nhìn ra được bất kỳ ý tôn trọng nào, thậm chí cho dù chỉ là một chút dao động. Giống như là hắn cản bản chưa từng nghe thấy vậy.
Trên thực tế, Diệp Ninh đúng là chưa từng nghe thấy.
Mười ba tông Tiên Môn là đối thủ cũ của hắn, nhưng mà hắn thì sao, lại căn bản chưa từng nghĩ đến việc tìm hiểu mười ba tông Tiên Môn. Lý do rất đơn giản.
Hắn không không coi mười ba tông Tiên Môn là bạn bè, cũng không coi bọn họ là kẻ địch.
Tuy mọi người đúng là đối đầu, nhưng mà ở trong mắt Diệp Ninh, Tiên Môn chẳng qua chỉ là công cụ hình người mà thôi. Ngươi tiêu diệt ta trước, đợi ta trở thành Thiên Đế rồi tiêu diệt ngươi sau.
Quan hệ giữa chúng ta chính là đơn thuần và đơn giản như thé. Có cần phải làm phức tạp thế không? Không cần.
Vì thế Diệp Ninh không biết tên của Vương Đạo Thâm cũng rất bình thường, nhưng mà điều này không đại biểu hắn và Vương Đạo Thâm chưa từng giao chiến, trong lòng Diệp Ninh nghĩ nghĩ, hỏi.
“Ngày hôm đó trận chiến ở kinh thành, trong những người bị ta chém đứt bàn tay, có ngươi đúng không?”
Trận chiến kinh thành, Diệp Ninh mượn đại trận Nhân Gian, chém đứt bàn tay trưởng giáo mười ba tông. Từ đó chấn động thiên hạ, một đêm trở thành người cứu thế trong mắt vô số ngươi.
Đây là dấu vết từng giao lưu duy nhất của họ.
Vương Đạo Thâm: Ngươi như thế có lịch sự không?
Ánh mắt Vương Đạo Thâm nhìn Diệp Ninh trong chớp mắt trở nên lạnh lùng.
Bởi vì Vương Đạo Thâm cảm thấy con người Diệp Ninh, thật sự là quá không lịch sự, nói chuyện quá khó nghe.
Ta mặt cười vui vẻ với ngươi, kết quả ngươi thì sao, cầm lấy bình mà không mở, mở miệng ra đã là chuyện này. Muốn làm cái gì?
Muốn sỉ nhục ta đúng không?
Rất rõ ràng Vương Đạo Thâm có chút tức giận, nhưng ông ta không thể hiện tức giận ra ngoài, bởi vì Vương Đạo Thâm cảm thấy, Diệp Ninh nói như thế, nhất định là có nguyên nhân của hắn.
Đây không phải là nói rõ, Diệp Ninh không có gì sợ hãi sao?
Vương Đạo Thâm nghĩ đến những lo lắng của Mạc Hạo Nhiên và Chí Dương đạo nhân. Trong lòng càng là cảnh giác hơn.
Lẽ nào nói, sau lưng Diệp Ninh, thật sự còn ẩn giấu cái gì đó?
Nhìn trận doanh Đại Chu có vẻ đơn giản, nhưng trên thực tế thì ngọa hồ tàng long? Nếu như không phải như thế, Diệp Ninh dựa vào cái gì mà có tự tin như vậy.
Tuy trong lòng Vương Đạo Thâm cảnh giác, nhưng mà không hề sợ hãi, cho dù Diệp Ninh còn có át chủ bài, vậy thì có liên quan gì chứ? Lần này Tiên Môn dùng sức mạnh lớn như thế, đủ để ứng phó với tất cả nguy cơ.
Vì thế Vương Đạo Thâm cười lạnh một tiếng, nói.
“Diệp đại nhân chết đến nơi rồi, nhưng mà miệng vẫn là cứng như thế, thật sự là khiến người khác bội phục.”
Diệp Ninh: “???”
Thế mà ông ta lại lật mặt rồi?
Diệp Ninh có gì nói đó, không hề cảm thấy những lời vừa rồi bản thân nói có ý gì mạo phạm cả. Ngươi đúng là bị ta chém đứt bàn tay mà, ta cũng không có nói khoác.
Nhắc một chút thế mà còn tức giận rồi. Nhưng đây là chuyện tốt.
Tức giận tốt, càng giận càng tốt, càng có khả năng trực tiếp cho ta một đao. Diệp Ninh ôm ý định cố tình khiêu khích, nhàn nhạt nói.
“Chẳng qua là nói thật mà thôi, không ngờ được thế mà lại khiến cho Vương trưởng giáo bất mãn, có thể thấy được, Tiên Môn không thích nghe lời nói thật.”
Vương Đạo Thâm cau mày lại, trong ánh mắt nhìn Diệp Ninh, mang theo mấy phần sát khí không hề che giấu.
“Tiên Môn không phải là không nghe được lời nói thật, lời nói như thế nào Tiên Môn cũng đều có thể nghe được, cũng có thể không nghe, nói là cái gì cũng không liên quan, mà là quyết định bởi người nói chuyện là ai, thế gian này, cường giả vi tôn, cường giả mới có quyền nói chuyện, Diệp đại nhân không có thực lực, lại cả ngày tự hào vì nói sự thật, theo ta thấy, đây chính là con đường tìm chết, nếu như ta là ngươi, nhất định sẽ không làm như thế, chết tốt còn không bằng được sống, với tài văn chương của ngươi, nếu như nhấc bút viết một vài bài văn ca ngợi Tiên Môn, vậy thì nói không chừng, có thể sống được tốt hơn, cũng không đến mức giống như bây giờ, sắp đối mặt với cái chết.”