Chương 601: Người đi nhiều, thì sẽ hình thành đường (2)
Khi Vương Đạo Thâm nói những lời này, ánh mắt quét một lượt tất cả những người bên phía Đại Chu. Đây không phải là nói với một mình Diệp Ninh.
Mà là nói với tất cả mọi người.
Phản kháng của những người này, đúng là gây ra phiền phức với Tiên Môn. Nhưng mà vậy thì có liên quan gì?
Chỉ cần Tiên Môn nghiêm túc, tất cả sự phản kháng đó, tất cả thanh thế đó, đều trở thành vô nghĩa. Tất cả, đều chỉ là tốn công vô ích mà thôi.
“Viết văn chương ca ngợi Tiên Môn? Mực viết ra lời nói dối, nhưng cũng không che đậy được sự thật được viết ra bằng máu.”
Diệp Ninh cười lạnh: “Tiên Môn có công đức gì đáng nói? Nếu như thế giới này không có Tiên Môn, thì đó chính là công đức lớn nhất của Tiên Môn.”
Diệp Ninh nói là sự thật.
Tiên Môn của thế giới này, còn xa mới có được sự tiêu sái tự nhiên mà vốn dĩ những nhân vật thần tiên nên có. Bọn họ chính là thuốc độc chân chính.
Một loại thuốc độc hút máu của tất cả mọi người để nuôi dưỡng bản thân. Trừ bỏ đi căn bệnh độc hại này, tất cả mọi người đều có thể sống thoải mái hơn.
“Diệp đại nhân không sợ chết, ta đã biết, nhưng mà lẽ nào tất cả mọi người đều không sợ chết giống như ngươi sao? Ngươi có biết, ngươi càng nói như thế, đợi một lát nữa bên phía Đại Chu, sẽ càng thảm hơn, thật ra bọn họ giống với ngươi, nếu như đều có thể giữ im lặng, vậy thì có thể sống được lâu hơn, nếu như hôm nay Đại Chu toàn quân bị diệt, vậy thì ta đảm bảo, toàn bộ Tính Châu này đều sẽ sinh linh đồ thán, mà nón nợ máu lớn bằng trời này, không thoát khỏi liên quan đến Diệp đại nhân.”
Vương Đạo Thâm trực tiếp nói ra lời uy hiếp. Ngươi không phải là yêu dân như con sao?
Được lắm, nhưng mà bởi vì ngươi nơi này sắp sinh linh đồ thán, ta phải xem xem, ngươi có xứng với bách tính không?
Nhưng lại không ngờ được, Diệp Ninh nghe xong, không có bất kỳ gánh nặng nào, vẫn chỉ cười lạnh một tiếng.
“Im lặng không có thể sống được lâu hơn hay không ta không biết, nhưng giữ im lặng, vậy thì chính là sống vô ích… Không bùng nổ ở trong im lặng, thì sẽ diệt vong ở trong im lặng!”
“Ngươi cảm thấy mọi người đều nên sợ chết sao? Ngươi nghĩ nhiều rồi, hôm nay đại quân trăm vạn đi theo ta đến đây, bọn họ chưa từng nghĩ đến việc sống mà quay trở về, đầu tiên bọn họ chưa chắc đã chết, cho dù là chết, cơ thể mất đi sự sống, vậy thì theo ta thấy, cũng không phải là thật sự chết.”
“Người chết không được chôn cất ở trong lòng người sống, đó mới thật sự là chết… Theo ta thấy, hôm nay ở đây mỗi một người chết đi, đều sẽ được ghi nhớ.”
Những lời này, khiến cho chính khí cuồn cuộn bùng nổ.
Chính khí cuồn cuộn một màu trắng thuần khiết tràn ngập toàn bộ sông Chương Hà, sau đó truyền mỗi một chữ Diệp Ninh đi khắp nơi. Điều này khiến cho Tiên Môn chau mày, khiến cho bên phía Đại Chu, nước mắt như mưa.
Những lời này của Diệp Ninh, phảng phất như là nói đến tận đáy lòng bọn họ. Nhưng chuyện này còn chưa kết thúc.
Diệp Ninh là thật sự bị những người tình nguyện cùng sống cùng chết với hắn làm cho cảm động, hắn cảm thấy, những người này mới là hy vọng của Đại Chu. Bọn là những chiến binh thật sự, mà Diệp Ninh, thật ra là có hai cái mạng.
Vì thế Diệp Ninh quay người lại, nhìn về phía tất cả những người đang nghiêm túc nhìn hắn, lớn tiếng nói.
“Có người sống nhưng cũng như đã chết; có người chết rồi nhưng vẫn còn sống mãi.”
“Có người cưỡi lên trên đầu bách tính.”
“A, ta thật là vĩ đại!”
Có người cúi người xuống làm trâu làm ngựa cho nhân dân. Có người khắc tên mình lên trên đá, muốn “bất diệt”; có người tình nguyện làm cỏ dại, đợi ngọn lửa ở dưới mặt đất bùng cháy. Có người, người đó sống thì người khác không thể sống; có người thì người đó sống vì cho vô số người được sống tốt hơn. Nhưng người cưỡi lên trên đầu bách tính, bách tính đá người đó xuống; người làm trâu làm ngựa cho bách tính, bách tính vĩnh viễn nhớ người đó… Bách tính khắc tên người đó lên đá.
“Xác chết thối rữa càng sớm, chỉ cần gió xuân thổi đến khắp nơi đều là cỏ xanh. Người mà người đó sống thì người khác không thể sống, kết cục của người đó là điều có thể thấy trước; người sống vì để khiến cho nhiều người khác sống được tốt hơn, bách tính sẽ nâng người đó lên rất cao, rất cao.”
Những lời nói này, Diệp Ninh là đang nói bọn họ, bọn họ nhớ ở trong lòng.
Nhưng mà theo cái nhìn của hơn một trăm vạn người này, càng giống như là đang nói về chính bản thân Diệp Ninh.
Bọn họ đều là bởi vì có cùng một mục tiêu mà đi cùng với nhau, từ đó, không tiếc hy sinh tính mạng của bản thân mình. Đây là vĩ đại, mà càng nhiều hơn là xúc động lòng người.
“Tận tụy vì đất nước, vì dân tộc cho đến chết.”
Tháo Hướng Cao lẩm bẩm nói.
Đây là một câu thơ bất ngờ xuất hiện ở trong đầu Thái Hướng Cao. Hắn ta cảm thấy, đây là khắc họa tốt nhất đối với Diệp Ninh.