Chương 602: Người đi nhiều, thì sẽ hình thành đường (3)
Nếu như không có Diệp Ninh, Đại Chu lúc nào mới có thể thức tỉnh?
Những con người vẫn như trước có tinh thần kháng chiến, làm sao có thể đứng lên chiến đấu như bây giờ. Diệp Ninh nói đúng, không bộc phát ở trong im lặng, thì sẽ diệt vong ở trong im lặng.
Có những lúc, cảm giác mà im lặng mang đến cho người khác, so với bây giờ càng thêm tuyệt vọng hơn. Đó là một vũng nước tù đọng, không nhìn thấy bất kỳ hy vọng nào.
Tuy bây giờ nguy cơ khắp nơi, nhưng mà ít nhất nhiệt huyệt dâng trào, mỗi một người đều có thể cảm nhận được rõ ràng bản thân vẫn còn sống. Có thể nói như thế này, những lời này của Diệp Ninh, ít nhất khiến cho lòng quân tăng lên gấp mười lần.
Loại tăng lên này, Vương Đạo Thâm cản nhận được rất sâu sắc. Vì thế Vương Đạo Thâm cũng rất phẫn nộ.
“Diệp Ninh, ngươi quá ngây thơ rồi, các ngươi sẽ không được bất kỳ người nào ghi nhớ, tất cả những người muốn ghi nhớ các ngươi, đều sẽ bị Tiên Môn giết sạch sẽ, ngươi cho rằng tân chính của ngươi có thể thay đổi cái gì sao? Ta nói cho ngươi biết, cái gì cũng không thay đổi được, Tiên Môn sẽ hủy diệt tất cả, ngươi cho rằng ngươi tìm được con đường mới sao? Trò cười, con đường đó căn bản không tồn tại!”
Diệp Ninh thờ ơ trả lời.
“Người đi nhiều rồi, tự nhiên sẽ thành đường.”
“Ta mở đầu, vậy thì sẽ không thể nào bị hủy diệt.”
“Hơn nữa, Tiên Môn thật sự cho rằng có thể hủy diệt tất cả sao? Các ngươi quá ngây thơ ròi.”
Diệp Ninh rất tự tin nói.
Loại tự tin này, nguyên nhân đến từ cái mạng thứ hai của hắn. Dù sao ta chết rồi, ta có thể trở thành Thiên Đế.
Đợi ta trở thành Thiên Đế quay trở lại, các ngươi là cái thá gì. Hủy diệt? Các ngươi cũng bị hủy diệt gần hết!
Nhưng khi Vương Đạo Thâm nghe thấy, đây chắc chắn là một loại thể hiện.
Diệp Ninh quá tự tin, nghe ý tứ trong lời nói của hắn, hình như là Tiên Môn mới là bên yếu thế. Vương Đạo Thâm không kìm được sát khí của mình.
Ánh mắt Vương Đạo Thâm cứng lại, đường như muốn trực tiếp ra tay. Nhưng đúng vào lúc này, một đạo sát niệm đáng sợ, bất ngờ khóa chặt Vương Đạo Thâm. Chính là Nam Cung Lương Nhân.
Lúc nào Nam Cung Lương Nhân cũng quan sát Vương Đạo Thâm, khi cảm nhận được ông ta muốn ra tay, Nam Cung Lương Nhân trực tiếp tấn công. Vì thế Vương Đạo Thâm gặp phải cảnh ngộ giống hệt với Mạc Hạo Nhiên.
Vương Đạo Thâm cảm thấy bản thân không động đậy được.
Một đạo sát khí đáng sợ, không thể hiểu được, khiến cho cả người Vương Đạo Thâm cứng đờ. Lúc này đáng ra trên mặt Vương Đạo Thâm phải là tràn ngập sự sợ hãi.
Nhưng mà Vương Đạo Thâm lại phát hiện bản thân đến ngón tay cũng không động đậy được, con ngươi cũng không chuyển động được, sát khí như đao, khiến cho ông ta cảm nhận được cảm giác lạnh thấu xương.
Giống như là có một sợi dây thừng, thắt chặt cổ của ông ta, từng chút từng chút một dùng sức, dùng sức, dùng sức thêm một chút!
“Chuyện gì vậy?”
Tất cả mọi người đều cảm thấy không đúng lắm.
Vì sao đột nhiên Vương Đạo Thâm lại không có bất kỳ phản ứng gì?
Ngay cả Diệp Ninh, cũng sững sờ. Không đúng lắm!
Cảnh tượng tương tự như thế, hình như mình đã từng gặp ở đâu.
Có lẽ chỉ có một người, có thể nhận thức thanh tỉnh, người đó chính là Mạc Hạo Nhiên. Mạc Hạo Nhiên rùng mình.
“Là hắn ta ra tay rồi sao? Là hắn ta sao!”
Trong đầu Mạc Hạo Nhiên xuất hiện thân ảnh đáng sợ của Nam Cung Lương Nhân. Đây là ác mộng mà cả đời này Mạc Hạo Nhiên cũng không thể nào thoát ra được.
Tuy sau khi trở về Tiên Môn, Nam Cung Lương Nhân chưa từng liên hệ với Mạc Hạo Nhiên, nhưng mà ông ta biết, mạng của bản thân, đã không còn thuộc về chính bản thân ông ta nữa, mà là bị Nam Cung Lương Nhân nắm thật chặt.
“Không đúng lắm!”
Thân ảnh Chí Dương đạo nhân lóe lên, trực tiếp bay đến bên người Vương Đạo Thâm. Chí Dương đạo nhân đặt một tay lên trên vai Vương Đạo Thâm, hỏi.
“Vương đạo hữu, ngươi làm sao thế?”
Loại tình huống này, rõ ràng là quá không bình thường.
Sau đó Chí Dương đạo nhân phát hiện, sau khi ông ta động vào có thể Vương Đạo Thâm, lại cảm thấy lạnh như băng. Trong lòng Chí Dương đạo nhân run lên.
Ngay sau đó, quả nhiên nhìn thấy trên sắc mặt trắng bệch của Vương Đạo Thâm, xuất hiện một vết máu. Sau đó vết máu không ngừng mở rộng.
Đến cuối cùng, cả ngũ quan đều đang chảy máu.
Bụp!
Thân thể của Vương Đạo Thâm giống như là một hòn đá, trực tiếp rơi xuống dưới, chìm vào trong sông Chương Hà. Cảnh tượng này, khiến cho tất cả mọi người đều sững sờ.
“Ngươi đã làm cái gì?”
Diệp Ninh: “???”
Ta làm sao biết được ta đã làm cái gì?
Diệp Ninh không thể hiểu nổi.
Cái gì? Đừng có ăn vạ?
Không nói được với ta, dứt khóat làm ra cái trò này? Diệp Ninh rất oan uổng.
Ta cảm thấy hình như mình bị nhằm vào rồi.
Rõ ràng ta cái gì cũng không làm, sao tên họ Vương này lại rơi xuống? Loại hiện tượng này, thật sự là quá giống ăn vạ rồi.