“Không hổ là Thánh HIền có thể cứu Nho đạo, cứu Đại Chu, vào lúc tất cả mọi người đều cảm thấy chỉ có thể chạy trốn, ngài ấy lại nghĩ đến nên phản kích đối phương như thế nào, nhìn từ xuất phát điểm, ngài ấy đã dẫn trước rất nhiều người!”
“Có Đại Tông Sư ở đây, là may mắn của thiên hạ, may mắn của Đại Chu, may mắn của Nho đạo!”
Tâm tình của các Đại Nho so với người khác, còn kích động hơn rất nhiều.
Điều này chủ yếu là vì hai lý do.
Thứ nhất là bọn họ đã trải qua thời gian Nho đạo u ám nhất, đã từng tuyệt vọng, cho rằng Nho đạo không cứu được nữa, truyền thừa sắp đoạn tuyệt rồi. Nhưng Diệp Ninh bất ngờ xuất hiện, không chỉ phá vỡ phong ấn Nho đạo, còn khiến cho Thánh Viện trở lại nhân gian.
Còn lấy mình làm gương, nói với người đọc sách trong thiên hạ, cái gì là khí tiết, cái gì mà cao ngạo. Người như thế, có thể nói là vạn năm mới có một người.
Những thời đại không thể tưởng tượng được, chính là người như thế sáng lập ra.
Có thể nói như thế này, sự tồn tại của Diệp Ninh, khiến cho tất cả người đọc sách, đều cảm thấy vinh hạnh. Có thể đi theo bước chân của Diệp Ninh, theo cái nhìn của bọn họ, là một chuyện may mắn tuyệt đối.
Vì thế, bọn họ rất trân trọng cuộc sống hiện tại, bọn họ không muốn quay trở lại những năm tháng sống trong bóng tối như lúc trước.
Thứ hai, đó là bởi vì liên quan đến tân chính.
Đệ tử Nho Môn theo đuổi thiên hạ thống nhất đã không biết bao nhiêu năm, chí hướng tề gia trị quốc bình thiên hạ mà Thánh Nhân nhắc đến, ở trong quá khứ theo cái nhìn của rất nhiều người, đều chỉ là ảo tưởng và nói suông.
Nhưng mà sự xuất hiện của tân chính, lại khiến cho bọn họ nhìn thấy khả năng thực hiện được lý tưởng này.
Bách tính đủ cơm ăn áo mặc, phổ cập giáo dục, người người sống có tôn nghiêm… Tất cả những điều đó, đều khiến cho bọn họ không thể nào bỏ cuộc.
Mỗi một đệ tử Nho gia, đều có một tưởng tượng về xã hội không tưởng.
Xã hội không tưởng này tồn tại ở trong sách Thánh Hiền, tồn tại trong giấc mơ sau khi uống rượu, tồn tại trong trí tưởng tượng được bút mực viết ra, nhưng duy nhất chỉ không tồn tại trong hiện thực.
Bởi vì thế giới này ngàn vạn năm nay, là không có gì thay đổi cả.
Cũng không phải là chưa từng trải qua cải cách, cải cách là có, chế độ cũng đang tiến cấp theo thời đại, nhưng so sánh với tân chính, đó chắc chắn là vật nhỏ nhìn thấy vật lớn.
Cải cách của tân chính, giống như là thay đổi mặt trời và mặt trăng sang bầu trời mới vậy. Điều này khiến cho các đệ tử Nho Môn, lờ mờ có thể thông qua tân chính, nhìn thấy xã hội đại đồng tươi đẹp.
Loại xã hội đại đồng tươi dẹp đó, có thể nói là “đạo” của bọn họ.
Lúc trước không nhìn thấy thì cũng thôi đi, bây giờ mới chỉ nhìn thấy được một chút đường nét nhỏ, đã sắp bị Tiên Môn tiêu diệt, điều này sao lại không khiến cho bọn họ đau đớn đến sống không bằng chết chứ?
Sáng nghe đạo, chiều có thể chết.
Vì thế, bọn họ vì bảo vệ tân chính, tình nguyện ngươi sống ta chết với Tiên Môn. Bây giờ khi nhìn thấy ánh sáng thắng lợi, loại vui mừng đó, càng là khó có thể hình dung được.
“Chúng ta có hy vọng thắng lợi!”
“Diệp đại nhân uy vũ, Diệp đại nhân vô địch!”
“Tiên Môn không phải là bất khả xâm phạm, chúng ta vẫn còn có cơ hội!”
Các sĩ tốt cũng vui mừng, suy nghĩ của bọn họ đơn giản hơn nhiều. Bọn họ hò reo, chỉ là bởi vì nhìn thấy ánh sáng thắng lợi.
Nghe thấy sĩ tốt Đại Chu reo hò, cùng với bàn luận của các Đại Nho, khóe miệng Cơ Minh Nguyệt cũng không kìm được mà lộ ra nụ cười.
“Khốn khiếp, quả nhiên ngươi có cách!”
Cơ Minh Nguyệt nhất định là rất vui mừng.
Thân là Thiên Tử, đương nhiên nàng không muốn vong quốc, lúc này tình thế nghịch chuyển, người có tâm tình tốt nhất nhất định chính là nàng. Nhưng mà trong lúc tâm tình vui vẻ, lại có một chút oán giận.
Nàng cảm thấy, kiệt tác của Diệp Ninh quả nhiên rất lớn, tính kế cũng rất thâm sâu, nhưng mà vì sao không nói trước với nàng chứ? Ngươi không chịu nói cho người khác, là sợ người khác tiết lộ tin tức, lẽ nào trẫm cũng sẽ tiết lộ tin tức sao?
Trong lòng Cơ Minh Nguyệt có chút chua chua.
Trên thực tế, loại “chua” này là rất không có đạo lý.
Lý trí của Cơ Minh Nguyệt nói với nàng, Diệp Ninh không nói mới là lựa chọn chính xác, đây là một kế hoạch động trời, vốn dĩ không nên nói cho bất kỳ người nào.
Nhưng mà lý trí thì lý trí, về mặt tình cảm, vẫn là có một chút chua xót. Đây là chỗ phức tạp của nữ nhân.
Nam nhân lý tính, vẫn luôn không quan tâm đến những điều vụn vặt. Mà nữ nhân lại cảm tính, vẫn luôn rối rắm vì một vài thứ khó hiểu.
Đương nhiên, điều này có một tiền đề, chính là đầu tiên ngươi phải đi vào được trong lòng của nữ nhân đó, thì người khác mới có thể rối rắm vì ngươi. Nếu không, ai coi sẽ coi trọng ngươi?