Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 619: CHƯƠNG 619: DIỆP NINH THẬT SỰ LÀ QUÁ CAO THÂM KHÓ LƯỜNG RỒI. (3)

Tiên Môn vừa tức giận vừa hoảng sợ. Đại Chu hoan hô vui mừng.

Tất cả những điều này, đều bởi vì sự xuất hiện của học cung Tắc Hạ, Phật Môn cùng với Ma Tông.

Nhưng bọn họ không biết, thật ra học cung Tắc Hạ, Phật Môn cùng với Ma Tông, cũng đều là mơ hồ. Bọn họ nghe những lời nói của Tiên Môn và đám người Đại Chu, mới hiểu là có chuyện gì.

Vì thế, ánh mắt của ba thế lực đều thay đổi.

Trong đôi mắt nhìn về phía Diệp Ninh, đều mang theo một vẻ kính trọng.

Diệp Ninh ở trong mắt của bọn họ, nhất thời trở nên cao thâm khó lường…

“Vốn dĩ ta cho rằng, học cung Tắc Hạ xuất hiện vào lúc này, tuy có thể tham dự vào trong trận chiến, nhưng cũng chỉ là hành động cửu tử nhất sinh, trước khi đến, ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý chết, không ngờ được, thế mà Đại Tông Sư còn lôi kéo cả Môn Tông và Phật Môn, đúng thật là lợi hại, nhất thời, khiến cho ta cảm thấy có chút may mắn, may mà ta đến đúng lúc, có thể tham gia vào trong kế hoạch to lớn này, nếu không nếu như bỏ lỡ, đúng thật là hối hận cả đời.”

Kỳ Nguyên lẩm bẩm nói.

Trước khi đến, Kỳ Nguyên nhất định cũng là chưa từng nghĩ đến chuyện có thể chiến thắng Tiên Môn.

Kỳ Nguyên đứng ở góc độ của Nho Môn để suy nghĩ, cho rằng Diệp Ninh không thể chết, nếu như Diệp Ninh chết, vậy thì hy vọng vừa mới xuất hiện sẽ bị dập tắt. Đến lúc đó, học cung Tắc Hạ chính là kéo dài hơi tán, có ý nghĩa gì nữa?

Vì thế khi nhận được tin tức, Kỳ Nguyên đã không hề do dự vội vã đến Tính Châu tham chiến. Chính là vì để cứu Diệp Ninh.

Nếu như không địch lại được, phải chết thì mọi người cùng nhau chết, có lẽ đây chính là thiên ý. Nhưng mà bây giờ Kỳ Nguyên mới phát hiện, thế mà Diệp Ninh lại bày ra một ván cờ lớn như thế.

Điều này kiến Kỳ Nguyên vô cùng vui mừng.

Người cầm lái Nho Môn hiện tại, có thể có thủ đoạn như thế, đúng thật là may mắn của Nho Môn.

“A di đà phật, vốn dĩ lão nạp cho rằng, chúng ta tham dự vào trong trận chiến này, là vô cùng không lý trí, vô duyên vô cớ đắc tội với mười ba tông Tiên Môn, kéo đại địch đến cho Phật Môn… Nhưng mà không thể không cứu Phật Tử, chúng ta tuyệt đối không thể nào ảm đạm mà trở về tây vực, nên mới không thể không đi đến đây tham chiến, lão nạp nghĩ, nếu như chúng ta có thể cứu được Phật Tử, cho dù là hoàn thành nhiệm vụ, nhưng lại chưa từng nghĩ rằng, thế mà có thể có khả năng chiến thắng Tiên Môn, vậy mà học cung Tắc Hạ và Ma Tông đã sớm được Phật Tử liên hợp, mà chúng ta bất ngờ đến, lại vừa đúng lúc tham dự vào trong đó, trí tuệ của Phật Tử, đúng thật là khó tưởng tượng được, không hổ là người khai sáng Phật Pháp Đại Thừa, đây thật sự là vô cùng táo bạo, vô cùng thông minh!”

Pháp Giác cảm khái.

Pháp Giác đến nơi mới phát hiện, tình huống hoàn toàn khác so với ông ta tưởng tượng, có thể dùng lật ngược tình thế, thay đổi nhanh chóng để hình dung.

Vốn dĩ ở trước mặt Tiên Môn không có một chút sức lực nào để phản kháng lại, kết quả ba thế lực liên hợp, còn đúng thật là có tư cách đụng chạm một chút với Tiên Môn.

“Đây là điều đương nhiên, trí tuệ của Phật Tử là được truyền dạy từ Phật Tổ, Phật Tử có trí tuệ lớn, chúng ta giúp đỡ ngài ấy vượt qua kiếp nạn này, Phật Tử nhất định sẽ dạy chúng ta truyền đạo như thế nào, có sự giúp đỡ của ngài ấy, Phật Pháp Đại Thừa nhất định sẽ có ngày hưng thịnh!”

Viên Phương nói điều đó như một lẽ đương nhiên.

Viên Phương đã sớm hóa thân thành fan trung thành của Diệp Ninh rồi.

Logic của Viên Phương rất đơn giản, Diệp Ninh có thể khai sáng ra Phật Pháp Đại Thừa, vậy thì nhất định là người thông minh nhất trong thiên hạ.

Ta không thông minh như Phật Tử, vì thế ta dứt khoát không nghĩ đến chuyện như có như không đó nữa, đi theo bước chân của Phật Tử, vậy là được rồi. Khi Phật Môn đang cảm khái, bên phía Ma Tông cũng không nhàn rỗi.

“Bắt đầu từ lúc nào, thế mà Diệp tiểu tử này lại liên hệ với học cung Tắc Hạ và Phật Môn, vừa mới xuất hiện, đúng là khiến cho vi sư cũng cảm thấy kinh ngạc.”

Khô Đại Nhân nhìn hai thế lực kia, khóe miệng cũng lộ ra nụ cười.

“Con cũng không biết, vốn dĩ hắn đã là người của Nho đạo, địa vị vừa đặc biệt vừa cao quý, có liên hệ, có cảm ứng với học cung Tắc Hạ, cũng là chuyện hợp tình hợp lý, còn về phía Phật Môn, lúc trước bọn họ có giao thiệp với nhau như thế nào, đây không phải là điều con có thể biết được… Có điều những thứ này đều không quan trọng, chuyện quan trọng là, Diệp Ninh đúng là một nhân vật lợi hại, cục diện này nhìn thì có vẻ là nguy hiểm khó khăn, thế mà lại thật sự có khả năng bị hắn lật ngược, suy nghĩ một chút, đúng thật là không thể tương tượng được!”

Bùi Ngữ Hàm lắc đầu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!