Nàng và Diệp Ninh đã tách ra được một đoạn thời gian rồi, đương nhiên không biết Diệp Ninh làm như thế nào để làm được tất cả những thứ này.
“Con nói đúng, hắn làm như thế nào để làm được không quan trọng, chuyện quan trọng là hắn có thể làm được, vốn dĩ vi sư chỉ là nghĩ, nhân cơ hội này nói với người đời, Ma Tông vẫn còn ở trên thế gian này, thuận tiện giải quyết một chút ân oán với Tiên Môn, ta căn bản chưa từng nghĩ đến, cục diện có thể biến thành như thế, Diệp tiểu tử này, đúng thật là một nhân vật lợi hại, Thánh Hiền Nho Môn, lúc trước vẫn luôn là bảo thủ, đầu gỗ, tuy có trí tuệ, có chí khí lớn, nhưng mà rất nhiều lúc đều chính nghĩa đến có chút quá đáng, thật sự không ngờ được, lần này Ma Tông ta, thế mà lại thật sự phải nhận ân tình của Diệp Ninh, hắn mang đến cho chúng ta một cơ hội đánh bại Tiên Môn.”
“Ngữ Hàm, lần này còn lựa chọn không sai, người này đúng là nhân kiệt đương đại, nếu như con có thể thành hôn với hắn, đối với Ma Tông và Ma đạo ta mà nói, cũng là một chuyện vui lớn.”
Khô Đạo Nhân thở dài nói.
Mọi chuyện phát triển đến bước đường này, Khô Đạo Nhân hoàn toàn không ngờ được, có thể nói là kinh hỉ liên tiếp. Nhất thời, ánh mắt tất cả mọi người nhìn về phía Diệp Ninh đều thay đổi.
Tiên Môn là tức giận và sợ hãi.
Những người khác lại là tôn kính và tin tưởng. Điều này khiến cho trong đầu Diệp Ninh tràn ngập dấu hỏi chấm.
“Đám người các ngươi chắc không phải là lại suy nghĩ linh tinh đó chứ?”
Cả người hắn đều ngốc luôn rồi.
Lần này ta thật sự không làm gì cả.
Diệp Ninh không biết mấy người kia đang suy nghĩ linh tinh cái gì.
Hắn chỉ biết thế cục bây giờ đã không phải là điều hắn có thể khống chế được nữa rồi. Thế lực các nơi đối đầu với Tiên Môn, gươm súng sẵn sàng.
Đã nói đã trận chiến nghiền ép, thế mà lại thật sự có cảm giác hai quân đối đầu với nhau.
Phật quang dâng trào, có một bức tượng Phật bằng vàng dần dần xuất hiện, hai mắt mở to, từ bi mà uy nghiêm. Ma khí sục sôi, phảng phất như từ trong địa ngục đi ra, sát khí ngất trời, sương mù đen quấn quanh.
Trong Vô Tự Thư, chính khí cuồn cuộn dâng trào, vang lên âm thanh của Thánh Hiền, niệm đọc thư tịch, giọng nói vang vọng, thu hút sự chú ý của người khác. Phối hợp thêm với sĩ khí bên phía Đại Chu càng ngày càng dâng cao.
Trong chớp mắt, khí thế bên phía Đại Chu, thế mà lại áp đảo Tiên Môn. Tiên Môn nhìn thấy điều đó, trong lòng vô cùng tức giận.
“Các ngươi cho rằng bản thân có thể nắm chắc phần thắng sao?”
Cô Tuyệt nắm chặt thanh kiếm màu xanh trong tay, trong mắt lộ ra sự thờ ơ.
“Chẳng qua chỉ là Ma Môn sống thoi thóp, Nho Môn không làm được chuyện gì, cùng với loại dị vực man di mà thôi!”
“Các ngươi cho rằng các ngươi cộng vào với nhau, thì có thể đối phó được với chúng ta sao?”
“Các ngươi nghĩ quá nhiều rồi, nội tình của mười ba tông Tiên Môn, không phải là thứ các ngươi có thể tưởng tượng được!”
Tuy về mặt khí thế Tiên Môn bị áp đảo, nhưng không đại biểu bọn họ thật sự sợ rồi. Bọn họ sẽ hoảng loạn, sẽ ngạc nhiên, sẽ chấn kinh, đây đều là chuyện bình thường của người đời. Nhưng bọn họ sẽ không hề sợ.
Bởi vì so sánh thực lực của hai bên, không hề mất cân bằng.
Lần này thực lực mười ba tông Tiên Môn dùng đến thật sự là quá mạnh rồi, Địa Tiên đã có mười mấy người, Thiên Tiên mười ba người, cộng thêm tiên khí thượng cổ cùng với tiên khí.
Điều này khiến cho Tiên Môn, nắm chắc quyền chủ động.
Đúng như Cô Tuyệt nói, Nho Môn, Ma Tông, Phật Môn, đều không phải là thời kỳ đỉnh cao.
Nho Môn vừa mới trở về từ thời kỳ tăm tối, cũng chỉ mới hồi sinh, là thời điểm nên tích lũy sức mạnh.
Ma Tông sống thoi thóp nhiều năm, năm đó Vô Thượng Tông Môn đứng đầu xưng bá quần hùng, bây giờ chỉ còn lại một đám lão nhân, bọn họ từ trong vách đá đi ra, tuy thực lực không yếu, nhưng dù sao người ít, so sánh với Ma Tông năm đó, thật sự là cách biệt rất lớn.
Còn về phía Phật Môn thì càng không cần nói nữa, bèo không rễ mà thôi, bọn họ từ tây vực đến đây, vốn dĩ chính là có nhà có tang, hơn nữa thực lực cũng không toàn vẹn.
Bọn họ liên hợp với lại với, sẽ khiến cho Tiên Môn kiêng dè, đau đầu, nhưng mà lại không hề khiến cho Tiên Môn sợ hãi.
Dù sao cũng là nhân vật tu hành từng bước một đến ngày hôm nay, rất nhiều người của Tiên Môn, khi trải qua thời kỳ hoảng loạn ban đầu, ngược lại đã kích phát ý chí chiến đầu.
Bùm Bùm Bùm!
Từng Thiên Tiên lần lượt thức tỉnh.
Bọn họ ý thức được, đến lúc bản thân nhất định phải ra tay rồi.
Ông ông ông!
Tiên khí thượng cổ hồi sinh, Tiên Môn không nói nhiều nữa, bọn họ chuẩn bị tử chiến rồi. Lúc này, đám người Tiên Môn vô cùng cảm ơn Thiên Cơ Tử.