Như thế, Địa Tiên cũng Ma Tông, cũng ngã xuống.
“Lại có một Địa Tiên nữa chết!”
Trong đất trời, vô cùng bi thương.
Cơ Minh Nguyệt đưa tay ra, nhìn những giọt mưa máu rơi vào trong lòng bàn tay, sau đó hóa thành hư vô. Trận chiến ngày hôm nay, quy mô đã được mở rộng ra đến cực hạn.
Bất luận là ai thắng, cuối cùng nhất định cũng là tổn thất nguyên khí rất lớn.
“Ta nhất định sẽ nghiền ép các ngươi thành tro bụi!”
Vô Tuyệt tức giận gầm lên.
Đến lúc này, hai bên đều đã chém giết đến đỏ mắt. Đại Nho cũng chết.
Tuy không đến mức khiến trời đất không ra máu như Địa Tiên, nhưng cuối cùng vẫn là làm tăng thêm cỗ ý bi thương đó. Bây giờ Nho đạo vừa mới hồi sinh, số lượng Đại Nho không nhiều, chết một người đã là ổn thất vô cùng to lớn.
“Nếu như là chiến tranh, vậy thì không tránh được có hy sinh, nếu như hôm nay chết rồi, vậy thì cũng hy sinh tính mạng vì chính nghĩa, là một chuyện vinh hạnh!”
Kỳ Nguyên cười lớn.
Bọn họ đã sớm coi thường sống chết, ở phương diện này, các Đại Nho đã sớm có giác ngộ vượt qua tất cả mọi người. Phật Môn cũng có cao tăng ngã xuống.
Đau thương chảy ở trong lòng mỗi người.
“Các ngươi sẽ không chết vô nghĩa, lão nạp sẽ để cho các ngươi nhìn thấy cảnh tượng Phật Pháp Đại Thừa vang danh khắp thiên hạ.”
Pháp Giác lẩm bẩm tự nói.
Nếu như Phật Môn đã tham gia vào trận đại chiến bình thường, thì đã nghĩ đến sẽ có loại kết quả này. Thế cục trước mắt tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của Pháp Giác.
Nếu đã như thế, Pháp Giác còn có cái gì để tiếc nuối chứ?
Hơn nữa, Phật Môn cũng không phải là quả hồng mềm, bọn họ cũng chém giết Địa Tiên. Trận chiến ngày hôm nay, đã được định trước là sẽ ghi lại vào trong sử sách.
Vốn dĩ ban đầu là một bên chém giết, bây là phát triển thành quyết chiến ngươi chết ta sống. Số lượng Địa Tiên chết càng ngày càng nhiều.
Vẻ đau thương trong trời đất càng ngày càng mạnh mẽ.
Không phải nói, tất cả Địa Tiên chết, đều sẽ dẫn đến trời đất mưa máu.
Mà chỉ có cường giả sắp đạt đến đỉnh cao chết, mới tạo thành loại hiện tượng này.
Ở trong pháp tắc của thế giới này, Địa Tiên đã là đỉnh cao rồi, một khi chết, tự nhiên sẽ dẫn phát đên dị tượng.
Nhưng nếu như ở Tiên Giới, Thiên Tiên khắp mọi người, Địa Tiên không bằng chó, chết cũng là chết vô tích, không hề có được một chút dị tượng nào.
“Diệp Ninh, ngươi hại Tiên Môn chúng ta ngày hôm nay tổn thương nguyên khí, tất cả những điều này đều là lỗi lầm của ngươi!”
Năm Thiên Tiên nhìn thấy cảnh tượng này, mắt muốn nứt ra.
Bọn họ không muốn phi thăng, mà tự phong tu vi, ở lại nhân gian. Mục đích là vì cái gì?
Đương nhiên là vì bảo vệ tông môn. Ở trong mắt của những người này, lợi ích của Tiên Môn là trên hết.
Vì thế, loại cảnh tượng trước mắt này, nhất định là điều bọn họ không muốn nhìn thấy nhất, bọn họ nhìn chằm chằm Diệp Ninh, bọn họ cho rằng Diệp Ninh là kẻ chủ mưu đứng đầu.
Nhất định phải khiến cho Diệp Ninh hồn phi phách tán, mới có thể làm cho tâm tình của bọ họ tốt hơn một chút. Vì thế năm người không màng tất cả mọi giá giết về phía Diệp Ninh.
Bọn họ nhất định phải giết Diệp Ninh, kết thúc trận chiến này.
“Đến phạt Chu là các ngươi, chủ động tấn công cũng là các ngươi, rõ ràng ta cái gì cũng không làm, kết quả lại nói ta là kẻ chủ mưu đứng đầu.”
Diệp Ninh cười lạnh.
Cái mặt không biết xấu hổ của Tiên Môn đúng là thú vị, khi chiếm ưu thế cao cao tại thượng, vênh váo hung hăng, bây giờ chết người, biết đau, lại lập tức không chấp nhận được, bắt đầu ném trách nhiệm lên đầu Diệp Ninh.
Nhưng chuyện này có liên quan gì đến Diệp Ninh, hắn mới là người chịu thiệt nhất. Tất cả những chuyện này, căn bản không phải ý định của hắn.
Bây giờ, hắn đã không quá muốn chết nữa.
Bởi vì mọi chuyện đã thoát khỏi tầm kiểm soát, vốn dĩ hắn muốn dùng cái chết của mình, để đánh thời gian, sau khi trở thành Thiên Đế nhanh chóng trở về, nhưng mà bây giờ mọi chuyện đã phát triển thành chiến tranh toàn diện, một khi hắn chết, sĩ khí sụp đổ, hậu quả không thể tưởng tượng được.
Nhưng mà bây giờ suy nghĩ của hắn đã không còn quan trọng nữa, năm Thiên Tiên liều mạng, Diệp Ninh nhất định là không cách nào chống đỡ được.
“Ngươi sắp chết rồi, người ở trong bóng tối âm thầm bảo vệ ngươi đó ở đâu, vì sao không dám xuất hiện?”
Các Thiên Tiên hét lên, trong mắt bọn họ lộ ra ánh sáng khát máu.
Tiêu diệt Diệp Ninh, trận chiến này chắc chắn thắng.
Sắc mặt Diệp Ninh tái nhợt, hắn ứng phó rất mất sức, nếu như không phải có quần áo sao trời của Chư Tử và cơ thể Lưu Ly Tịnh Phạm kim cương cũng không thể phá được, bây giờ sợ rằng hắn đã bị trọng thương rồi.
Lẽ nào, thiên ý chơi đùa con người như thế sao? Lúc ta muốn chết thì không chết được.
Bây giờ thời điểm chết rất không thích hợp, kết quả lại muốn ta chết?