Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 627: CHƯƠNG 627: TÊN TA LÀ NAM CUNG LƯƠNG NHÂN

Nhưng đúng vào lúc này, một giọng nói lạnh lùng bất ngờ vang lên ở phía sau Diệp Ninh.

“Các ngươi tìm ta?”

Một bàn tay, chậm rãi đặt ở trên vai Diệp Ninh. Thân thể Diệp Ninh run lên, quay đầu lại nhìn, lại sững người.

Là ngươi!?

Người đến chính là Nam Cung Lương Nhân.

Hắn ta vẫn là dáng vẻ như lúc trước, đầu tóc rối bù, bẩn thỉu, quần áo rách rưới, trên người phát ra mùi hôi thối thoang thoảng. Nhìn thấp hèn như kẻ ăn mày, rất khó có người cảm thấy đây là một nhân vật.

Tại sao hắn ta lại xuất hiện ở đây?

Phản ứng đầu tiên của Diệp Ninh, thế mà lại là lo lắng.

Diệp Ninh đang nghĩ, Nam Cung Lương Nhân là đại bảo bối của hắn, sao có thể bị lôi kéo vào trong trận chiến này được? Nếu như va vào, vậy thì hắn sẽ đau lòng lă,s?

Vạn nhất mất mạng, hắn đi đâu tìm sao chổi thứ hai đây?

Nhưng mà vào khoảnh khắc suy nghĩ này vừa mới xuất hiện, Diệp Ninh ý thức được điều gì đó không đúng lắm.

“Không đúng, vì sao hắn ta lại biết bay?”

Lúc này Diệp Ninh mới phản ứng lại.

Bây giờ chiến tranh đã bước vào đỉnh điểm, các cường giả đều hỗn chiến ở trên không trung, Nam Cung Lương Nhân là một người phàm nhân bình thường, sao lại có thể bay lên trên không trung?

Diệp Ninh cúi đầu xuống nhìn, thấy dưới chân Nam Cung Lương Nhân không hề có bất kỳ pháp khí nào, chỉ có hai chân đứng ở trên không, giống như là đứng ở dưới đất bằng. Cảnh tượng này, khiến con người Diệp Ninh bất ngờ co lại.

Một khả năng khiến cho tim gan phế của hắn đồng thời co giật, bất ngờ xuất hiện ở trong đầu.

“Lẽ nào…”

Diệp Ninh khó có thể tin được nhìn Nam Cung Lương Nhân.

Không phải chứ. Không phải chứ!

Ông trời sẽ không đối với ta như thế chứ?

Hắn nghĩ khả năng này, trong lòng có chút sụp đổ.

Những Tiên Môn ở trong trận, vào thời khắc này đúng là có một người cũng sụp đổ.

“Là ngươi! Là người! Quả nhiên là ngươi!”

Người sụp đổ, chính là Mạc Hạo Nhiên.

Trong lòng hắn nổi lên sóng gió ngập trời, mắt nhì chằm chằm Nam Cung Lương Nhân. Trận đại chiến này, Mạc Hạo Nhiên hoàn toàn là thả lỏng. Cũng không phải nói hắn ta không muốn làm việc cho Tiên Môn, nếu như có thể lựa chọn, đương nhiên hắn ta cũng muốn dốc hết sức lực ra tay, nhưng mà hắn ta không hề quên, bây giờ bản thân không phải là một người tự do.

Cái mạng nhỏ của hắn, nằm ở trong tay Nam Cung Lương Nhân.

Lúc trước, có người nhiều lần ra tay, đám người Tiên Môn không tìm được ngọn nguồn, đoán bừa. Đó là bởi vì bọn họ không hề hiểu được sức mạnh xung quanh Diệp Ninh.

Nhưng mà Mạc Hạo Nhiên, lại là trong lòng biết rõ.

Đương nhiên hắn ta biết, bên người Diệp Ninh còn có một sự tồn tại là Nam Cung Lương Nhân. Vừa rồi người ra tay, rất có khả năng chính là Nam Cung Lương Nhân.

Rất dễ dàng có được kết luận này, bởi vì chiến đấu đã bước vào đỉnh điểm, hai bên đều dốc hết tất cả sức mạnh, nhưng mà Nam Cung Lương Nhân mà hắn ta biết, lại vẫn luôn chưa xuất hiện.

Giống như là bốc hơi khỏi nhân gian này vậy. Điều này bình thường sao?

Điều này rất không bình thường!

Sự biến mất của Nam Cung Lương Nhân, khiến cho “gián điệp” như Mạc Hạo Nhiên cảm thấy khó khăn. Bởi vì Mạc Hạo Nhiên phát hiện bản thân không biết nên làm như thế nào.

Giúp đỡ Tiên Môn?

Hay là trực tiếp phản chiến đứng về phía bên Đại Chu?

Hắn ta hoàn toàn không biết nên làm như thế nào, vì thể chỉ có thể thả lỏng.

Thời gian thả lỏng càng dài, càng khó khăn, Nam Cung Lương Nhân vẫn luôn không xuất hiện, giống như một cái bóng, vẫn luôn bao trùm lên trái tim của hắn ta, mà bây giờ cuối cùng Nam Cung Lương Nhân cũng xuất hiện rồi.

Nhưng mà khi nhìn thấy Nam Cung Lương Nhân, Mạc Hạo Nhiên lại phát hiện bản thân không còn dằn vặt nữa, mà là sụp đổ. Mạc Hạo Nhiên sợ Nam Cung Lương Nhân.

Sợ Nam Cung Lương Nhân nói chuyện bản thân là nội gián nói ra ngoài. Sợ Nam Cung Lương Nhân mệnh lệnh hắn phản chiến ngay tại chỗ.

Đương nhiên, điều Mạc Hạo Nhiên sợ nhất, vẫn là bản thân Nam Cung Lương Nhân.

Hắn ta và Nam Cung Lương Nhân mới chỉ giao chiến một lần, nhưng chính là một lần đó, lại để lại ám ảnh vô cùng lớn cho Mạc Hạo Nhiên. Hắn ta cũng không biết Nam Cung Lương Nhân có lai lịch như thế nào, nhưng mà cảm giác người này mang đến cho hắn ta, lại vượt qua thái thượng trưởng lão Thiên Tiên trong tông môn!

Bản thân Mạc Hạo Nhiên ở trước mặt Nam Cung Lương Nhân, giống như là trẻ nhỏ vậy, không có bất kỳ sức phản kháng nào, chỉ có thể mặc người nắn bóp.

Có thể nói như thế này, học cung Tắc Hạ, Ma Tông, cùng với Phật Môn, đúng là khiến cho Mạc Hạo Nhiên giật mình, nhưng mà đều không đến mức sợ hãi, sức uy hiếp của tất cả đám người bọn họ công lại, cũng không bằng một mình Nam Cung Lương Nhân.

Nam Cung Lương Nhân xuất hiện rồi! Hai mắt Mạc Hạo Nhiên mở thật to.

Không biết vì sao, đột nhiên hắn ta cảm thấy, Tiên Môn sắp thua rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!