Cho dù bây giờ nhìn từ vẻ bề ngoài, Tiên Môn chiếm hết thế thượng phong. Nhưng mà Mạc Hạo Nhiên, vẫn như trước có loại cảm giác đó.
“Ngươi chính là người tên tặc âm thầm ám toán ở sau lưng chúng ta sao?”
Một lão Thiên Tiên râu tóc bạc trắng lên tiếng, trong đôi mắt ông ta lộ ra thần sắc ngưng trọng. Sự xuất hiện bất ngờ của Nam Cung Lương Nhân, đến ngay cả ông ta, cũng không phát giác được bất kỳ dấu hiệu báo trước nào.
Hơn nữa, trên người Nam Cung Lương Nhân không có bất kỳ dao động sức mạnh nào, từ góc độ của lão Thiên Tiên để nhìn, giống như chỉ là một phàm phu tục tử vậy. Nhưng rõ ràng Nam Cung Lương Nhân không thể nào là phàm phu tục tử.
Vậy thì chỉ có một khả năng.
Đó chính là lão Thiên Tiên không thể nào nhìn thấu được Nam Cung Lương Nhân.
Nhưng mà, ông ta đã là Thiên Tiên rồi, đã vượt qua giới hạn pháp tắc của thế giới này, thế mà còn có người, khiến cho ông ta không nhìn thấu được, điều này sao có thể?
Nam Cung Lương Nhân không trả lời.
Giống như là không nghe thấy, lại giống như là khinh thường, tay của hắn ta vẫn như trước đặt ở trên vai của Diệp Ninh, nhàn nhạt nói.
“Chuyện tiếp theo đây, giao cho ta đi.”
Giọng nói của hắn ta dịu dàng, giống như đây chỉ là một chuyện nhỏ không đáng nhắc đến vậy.
Diệp Ninh: “…”
Ta TM!
Nếu như Diệp Ninh còn không biết Nam Cung Lương Nhân có vấn đề, vậy thì hắn đúng thật là một tên ngốc. Hắn nhìn Nam Cung Lương Nhân, cả người run rẩy.
“Ngươi, rốt cuộc ngươi là ai?”
Là ngươi!
Thế mà lại là ngươi!
Diệp Ninh hận không thể tự tát cho mình hai cái.
Hóa ra người đâm sau lưng hắn, vẫn luôn luôn trốn ở bên người hắn.
Cái mà hắn gọi là đại bảo bối, thế mà lại chính là người đâm sau lưng đứng đầu ở bên cạnh hắn! Diệp Ninh muốn ói ra máu.
Hắn cảm thấy bản thân giống như là con khỉ, bị người khác điều khiển để làm xiếc khỉ vậy.
Cái gì là kẻ xui xẻo. Cái gì mà thiên sát cô tinh. Cái gì là sao chổi, ôn thần?
Giả, tất cả đều là giả! Đôi mắt của Diệp Ninh đỏ lên, ta lại lại lại lại bị lừa rồi!
Thế giới này là thật sự có độc.
Sự sụp đổ của hắn, bị Nam Cung Lương Nhân cho là kích động, hắn ta cảm thấy rất bình thường, đột nhiên có một người bất ngờ đứng ra giúp đỡ, Diệp Ninh nhất định là sẽ kích động.
Tuy hắn kích động có chút hơi quá, nhưng mà Nam Cung Lương Nhân cũng không nghĩ nhiều, hắn ta lắc đầu, nói.
“Ta tên là Nam Cung Lương Nhân, chuyện trong quá khứ của ta, ta không muốn nhắc đến, ta đã dần dần quên nó đi rồi.”
Nam Cung Lương Nhân trả lời rất chân thành.
Quá khứ đã qua.
Có lẽ đối với người khác mà nói, sẽ cảm thấy những năm tháng đầy biến cố trong quá khứ của Nam Cung Lương Nhân, là một câu chuyện nhiệt huyết sục sôi. Nhưng mà đối với Nam Cung Lương Nhân mà nói, thứ mang đến cho hắn ta chỉ có bi thương.
Hắn ta không hề quan tâm thân phận Tiên Quân của bản thân, hắn ta nhắc cũng không nhắc đến, bây giờ chỉ muốn nhìn về phía trước.
“Quên rồi?”
Trong mắt Diệp Ninh viết đầy chữ, ngươi TM có phải là đang đùa ta không?
“Ngươi đến quá khứ của bản thân cũng đã quên, vì sao ngươi còn muốn đến bên cạnh ta?”
Diệp Ninh khó hiểu.
Thiên hạ rộng lớn, sinh linh vô số, vì sao ngươi nhất định phải chọn ta để gây hại? Sau đó hắn nhìn thấy ánh mắt của Nam Cung Lương Nhân càng thêm dịu dàng.
“Tất cả những điều này, đều là ông trời sắp xếp.”
“Vốn dĩ ta giống như cô hồn dã quỷ, lang thang không có mục đích ở trong thế gian này, có lẽ có một ngày, sẽ cứ im lặng như thế mà biến mất khỏi đất trời, là Diệp đại nhân, ngài tìm được ta, ngài nói với ta, mỗi một sinh mạng đều bình đẳng, ta có lý do nhất định phải sống tiếp.”
“Ngài nói với ta, cam chịu sa ngã, đây là một con rắn độc sẽ vĩnh viễn bám lấy ăn mòn linh hồn, nó hút đi máu tươi của linh hồn, đồng thời truyền vào trong đó chán nản và tuyệt vọng.”
“Ngài còn nói với ta thế giới này, ta từng đến, ta từng chiến đấu, ta từng yêu sâu sắc, ta không cần lý do, ta không quan tâm kết cục.”
Nam Cung Lương Nhân nói rồi nói, hốc mắt trở nên ẩm ướt.
Lần đầu tiên gặp gỡ Diệp Ninh, là những năm tháng dịu dàng nhất mà cả đời này hắn trải quả. Nó đã được hắn ta cất giấu ở sâu trong lòng, trở thành hồi ức quý giá nhất của hắn ta.
“Ta từng nói những thứ này?”
Trong lòng Diệp Ninh thấy nghi hoặc.
Sau đó giây tiếp theo, đã cảm thấy vô cùng uất ức. Ta TM đúng thật là từng nói những điều này!
Hắn nhớ ra rồi.
Hắn đâu chỉ từng nói những lời này, hắn còn kể một câu chuyện cho Nam Cung Lương Nhân nghe.
Sở dĩ nói những điều này, chính là bởi vì hắn muốn Nam Cung Lương Nhân ở lại bên người hắn. Cũng chính là nói tất cả những điều này là do hắn? Hắn có chút mơ hồ.
Kết luận này khiến Diệp Ninh không thể nào chấp nhận được. Dựa vào cái gì mà trách ta?