Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 631: CHƯƠNG 631: HÔ MƯA GỌI GIÓ

Mà loại thế lực lớn giống như mười ba tông Tiên Môn, có mấy tông môn thậm chí còn có chỗ dựa ở trên Tiên Giới, đó là tiền bối từng phi thăng đã tạo dựng sự nghiệp ở trên Tiên Giới.

Giữa tiên và phàm, có liên hệ nhất định.

Vì thế thật ra bọn họ không phải là không biết gì đối với chuyện ở trên Tiên Giới. Một số kiến thức thông thường, bọn họ vẫn biết được.

Vì thế lúc này bọn họ mới chấn động như thế.

Nếu như nói Nam Cung Lương Nhân thi triển ra tiên thuật, tuy cũng rất kinh người, nhưng đúng là vẫn nằm ở trong phạm vi giải thích được. Có lẽ hắn ta có được truyền thừa của Tiên Nhân nào đó.

Hoặc có lẽ bản thân hắn ta chính là xuất thân từ một thế lực lớn nào đó.

Cũng có thể là thiên tư phi phàm, sau khi đến Tiên Cảnh, vậy mà lại thần kỳ sáng tạo ra được tiên thuật, tuy loại tình huống này rất ít, nhưng mà cũng là có thể tồn tại.

Dù sao giữa người và người với nhau khác biệt, có một vài người, tư chất chính là yêu nghiệt như thế. Nhưng những gì Nam Cung Lương Nhân thi triển ra không chỉ là tiên thuật.

Thứ mà hắn ta thi triển ra là thần thông tiên thuật!

Đây là thuật pháp còn cao cấp hơn nhều so với tiên thuật, gần như đã gần với đạo, trừ phi đã đạt đến bước có lĩnh ngộ vô cùng cao thâm với pháp tắc, nếu không tuyệt đối không thể nắm giữ được thần thông tiên thuật!

Ở Tiên Giới, người có thể nắm giữ được thần thông tiên thuật, tuyệt đối được xem như là cao thủ, còn về số lượng, cũng không được tính là quá nhiều. Vậy thì quy đổi về hạ giới, đây tuyệt đối là chuyện không thể nào xuất hiện!

Vì sao?

Hạ giới sao có thể xuất hiện quái vật nắm giữ thần thông tiên thuật? Nhất thời tâm thái của đám người Tiên Môn sinh ra biến hóa vô cùng lớn.

“Rốt cuộc ngươi là ai? Tại sao ngươi có thể nắm giữ thần thông tiên thuật?”

“Ngươi là quái vật ở đâu nhảy ra!”

“Không thể nào, ta không tin, hạ giới sao có thể có người nắm giữ thần thông tiên thuật?”

Sắc mặt mọi người đều viết mấy chữ khó có thể tin được cùng với cảm giác… bức bối sâu sắc.

Thế này còn đánh thế nào?

Diệp Ninh là yêu nghiệt cũng thôi đi.

Vì sao người ở bên cạnh hắn cũng yêu nghiệt như thế!

Ngươi là người của hạ giới, dùng thần thông tiên thuật đánh nhau với chúng ta, ngươi có biết xấu hổ không hả? Đây không phải là bắt nạt người khác thì là cái gì?

“Không phải, vì sao hắn lại mạnh như thế?”

Diệp Ninh chép chép miệng, trong mắt tràn ngập vẻ chấn kinh.

Đương nhiên hắn không hiểu rõ cái gì là thần thông, cái gì là tiên thuật, đối với những chuyện này của Tiên Môn, hắn không hiểu biết cho lắm. Nhưng mà điều này không hề ảnh hưởng đến hắn cảm nhận được Nam Cung Lương Nhân đáng sợ như thế nào vào lúc này.

Cái gọi là thuật “gọi gió”, đúng là đã phá vỡ tưởng tượng của Diệp Ninh, Nam Cung Lương Nhân phất tay một cái, đã khiến cho gió trong đất trời hội tụ, hình thành con hắc long đáng sợ như thế.

Thủ đoạn như thế này, rõ ràng đã vượt qua phạm vi mà Tiên Môn có thể kiểm soát. Nhưng điều này không phải là chuyện tốt gì.

Trong đầu Diệp Ninh xuất hiện một suy nghĩ. Vừa nãy tên này nói muốn bảo vệ ta, chắc không phải là nghiêm túc đó chứ? Hắn có chút sợ hãi rồi.

Nhưng người sợ hãi đâu chỉ có Diệp Ninh? Tiên Môn thì không nói nữa.

Ngay cả Phật Môn và Ma Tông, lúc này cũng là lộ ra thần sắc kinh hãi.

“Từ lúc nào mà bên người Phật Tử lại có một cao thủ như thế đi theo, nhìn thủ đoạn này, đúng thật là khó mà tưởng tượng được.”

Đôi mắt của Viên Phương thiếu chút nữa thì trừng đến rơi ra ngoài.

Viên Phương tính đi tính lại, hắn rời khỏi Diệp Ninh không có bao nhiêu thời gian. Tại sao lại giống như đã cách tám mươi một trăm năm vậy?

Khác biệt thật sự quá lớn rồi.

Bản thân Diệp Ninh đã phong Thánh không nói nữa, còn lôi kéo được Ma Môn, bây giờ ở bên người lại xuất hiện một cao thủ mạnh mẽ đến mức khiến cho hữu quân cũng cảm thấy hoảng sợ.

Đây thật sự là vượt qua tưởng tượng của Viên Phương.

“A di đà phật, có người này ở đây, sợ rằng hôm nay Tiên Môn gặp phiền phức rồi.”

Hai tay Pháp Giác chắp lại, trong mắt lóe lên thần sắc ngưng trọng.

Nói thật, trước thời khắc hắn, ông ta đối với Diệp Ninh đúng là có lòng tôn kính.

Dù sao Diệp Ninh là người khai sáng Phật Pháp Đại Thừa, cũng là Phật Tử mà bọn họ công nhận, từ tận sâu trong đáy lòng, tình cảm của ông ấy đối với Diệp Ninh nhất định là thật.

Nhưng điều này không hề đại biểu, Pháp Giác sẽ không sinh ra tâm tư khác. Nguyên nhân rất đơn giản.

Bởi vì sức mạnh ở bên cạnh Diệp Ninh không mạnh mẽ, nếu như lúc này không có sự giúp đỡ của Phật Môn, sợ rằng hôm nay Diệp Ninh sẽ có nguy hiểm lớn. Vì thế, trong lòng Pháp Giác, bất giác sinh ra một loại cảm giác nóng nảy.

Đó chính là dù sao ta cũng giúp đỡ người, mà thực lực bên người ngươi cũng không mạnh mẽ gì, vì thế có lẽ ta có thể nắn bóp ngươi một chút? Loại tâm thái này rất vi diệu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!