Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 632: CHƯƠNG 632: HÔ MƯA GỌI GIÓ (2)

Đầu tiên Pháp Giác là không có ác ý.

Nhưng mà lại sinh ra ý đồ muốn khống chế Diệp Ninh, hoặc là nói, đây chỉ là chuyện báo ân.

Cũng không khó hiểu khi sinh ra loại cảm xúc này, Pháp Giác đến đông thổ, đương nhiên không thể nào chỉ đơn thuần làm người tốt, nhất định vẫn là có lợi ích mà bản thân muốn theo đuổi, có loại suy nghĩ này, cũng được xem như là chuyện thường tình của con người.

Nhưng suy nghĩ này vừa mới xuất hiện, vào lúc này đã hoàn toàn tan thành mây khói. Sự xuất hiện của Nam Cung Lương Nhân, đã cắt đứt tất cả suy nghĩ của Pháp Giác.

Khiến cho ngay cả khi Pháp Giác nhìn Diệp Ninh, cũng đều cảm thấy Diệp Ninh vô cùng cao thâm khó dò.

“Hóa ra hắn, hắn còn giữ lại chiêu sau…”

Điều này khiến cho Pháp Giác vô cùng cảm khái.

Lòng dạ của Diệp Ninh thật sự là quá sâu rồi. Át chủ bài hết lá này đến lá khác, khiến người khác khó mà chống đỡ.

Có Nam Cung Lương Nhân ở bên người, tất cả tâm tư nhỏ của mọi người đều biến mất không thấy dấu vết.

“Không ngờ được, hắn còn giữ lại một chiêu sau như thế…”

Tâm tình như thế, cũng xuất hiện ở trên người Khô Đạo Nhân.

Khô Đạo Nhân sửng sốt, ánh mắt nhìn về phía Diệp Ninh, càng ngày càng trở nên nghiêm túc.

Khô Đạo Nhân và Phật Môn giống nhau, Ma Tông giúp Diệp Ninh, cũng là có theo đuổi lợi ích, không thể nào đến làm việc không công. Vì thế sau khi bọn họ giúp xong, Khô Đạo Nhân cảm thấy bản thân nên có được một vài lợi ích là điều đương nhiên.

Một khi xuất hiện loại tâm thái này, sẽ sinh ra rất nhiều tâm tư nhỏ.

Nhưng mà Nam Cung Lương Nhân đã khiến cho những tâm tư nhỏ này biến mất một cách vô cùng sạch sẽ. Một cường giả thần bí có thể thi triển ra thần thông tiên thuật…

Đây lẽ nào không phải là đang bắt nạt người khác sao?

Tính uy hiếp mà người này mang đến, thật sự là quá lớn rồi. Đặc biệt là, nó còn mở ra nhiều liên tưởng hơn.

Sự tồn tại của Nam Cung Lương Nhân, chính là một bí mật, vậy thì Diệp Ninh có thể che giấu át chủ bài như thế, vậy thì Nam Cung Lương Nhân có phải là con át chủ bài cuối cùng của Diệp Ninh hay không?

Có khi nào vẫn còn có khả năng, hắn còn chưa hoàn toàn bộc lộ hết thực lực của mình?

Vừa nghĩ đến đây, trong lòng Khô Đạo Nhân cảm thấy ớn lạnh, chỉ cảm thấy con người Diệp Ninh này vô cùng yêu nghiệt, tâm cơ, sợ rằng đã đạt đến cấp độ lão thánh vật hàng ngàn năm rồi.

“Đúng thật là thế hệ mới tốt hơn thế hệ cũ, chúng ta già rồi.”

Khô Đạo Nhân cười khổ một tiếng.

Ông ta hiểu rõ một chuyện, thời đại này là thời đại của Diệp Ninh, cho dù Tiên môn có xuống dốc, vậy thì cũng không đến lượt Ma Môn lên ngôi. Có Diệp Ninh ở đây, sợ rằng tất cả các thế lực ở trong thế giới này, cũng đều rất khó tạo ra được sóng gió gì.

Bọn họ điên cuồng liên tưởng, nếu như bị Diệp Ninh biết, nhất định sẽ cảm thấy vô cùng oan uổng. Ta làm gì có át chủ bài gì?

Con người ta là thật sự rất đơn thuần.

Các ngươi có thể đừng suy nghĩ lung tung nữa không?

Nhưng đương nhiên Diệp Ninh không biết được, vì thế hắn sẽ không có loại suy nghĩ này, thậm chí, hắn cũng không nghĩ xa như thế, bây giờ, hắn còn chưa ý thức được sự mạnh mẽ của Nam Cung Lương Nhân, sẽ có ý nghĩa như thế nào đối với hắn, có thể mang đến cho hắn “lợi ích” lớn như thế nào.

Nhưng mà hắn không biết. Không hề đại biểu Nam Cung Lương Nhân không biết.

Tuy Nam Cung Lương Nhân không hề có tâm tư xưng vương xưng bá gì cả, nhưng mà dù sao lúc trước cũng là Tiên Môn cai quản một vực, đứng từ trên cao nhìn xuống thế gian, có thể nhìn thấy trăm ngàn trạng thái khác nhau, lòng người phức tạp của nhân gian.

Hôm nay Ma Môn, Phật Môn, tất cả mọi người liên hợp lại với nhau đối phó Tiên Môn, bọn họ đồng tâm hiệp lực, một lòng một dạ, điều này không có bất kỳ vấn đề gì.

Nhưng sau này thì sao? Lòng người rồi sẽ thay đổi.

Đánh ra thiên hạ dễ, tọa trấn thiên hạ khó.

Nếu như hôm nay thắng, từ nay về sau Tiên Môn tổn thương nguyên khí nặng nề, tình thế công thủ nghịch chuyển. Tâm tư của Phật Môn và Ma Tông, lẽ nào sẽ không sinh ra thay đổi sao?

Bọn họ đều không phải là người lương thiện đơn thuần gì, hôm nay bọn họ đến đây, đương nhiên có một phần nguyên nhân, là bởi vì sức hấp dẫn cá nhân của Diệp Ninh, hoặc là nói tính quan trọng của bản thân Diệp Ninh đối với bọn họ.

Nhưng cuối cùng, thật ra vẫn là vì lợi ích.

Phật Môn vì để phát triển Phật Pháp Đại Thừa, vì thế nhất định phải bảo vệ Diệp Ninh, bọn họ không muốn chán nản tuyệt vọng mà trở về nước Hỏa La, bọn họ muốn thông qua sức ảnh hưởng của Diệp Ninh, thành lập một mảnh sự nghiệp ở phương Đông.

Ma Tông thì càng đơn giản hơn, bọn họ và Tiên Môn là kẻ thù truyền kiếp, một khi Diệp Ninh chết, Tiên Môn sẽ hoàn toàn vô địch, kẻ địch của kẻ địch chính là bạn bè, bọn họ không thể không mạo hiểm, nếu như đợi đến khi Tiên Môn tiêu diệt hết tất cả kẻ địch, vậy thì người nguy hiểm chính là Ma Tông rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!