Liên minh bởi vì loại tâm tư này mà hình thành nên, vừa vững chắc nhưng cũng rất yếu ớt.
Điểm này, không có người nào hiểu rõ hơn so với Nam Cung Lương Nhân.
Hắn ta dùng tầm mắt nhìn xa trông rộng của mình, đã nhìn thấy sau khi đánh bại Tiên Môn, dã tâm của Phật Môn và Ma Môn nhanh chóng tăng lên, rất nhiều chuyện đã vượt ra xa ngoài tầm kiểm soát của Diệp Ninh…
Nam Cung Lương Nhân không hề hy vọng chuyện này xảy ra.
Lòng người không chịu nổi khảo nghiệm, so với việc để tự thời gian trôi qua, xuất hiện loại hiện tương này, còn không bằng ngay từ khi mới bắt đầu, đã chém đứt tâm tư nhỏ này của tất cả mọi người.
Vì thế Nam Cung Lương Nhân nhất định phải thể hiện ra cường thế, cường thế, tuyệt đối cường thế!
Hắc long trên đỉnh dầu hắn ta điên cuồng bay lượn, hắn ta lại bước về phía trước một bước, bình tĩnh nói.
“Hô mưa!”
Giây tiếp theo, trong trời đất, lập tức có một cơn mưa mơ hồ xuất hiện. Mọi người ngẩng đầu lên, thì nhìn thấy trên bầu trời, đã sớm ngưng kết vô số mây mưa.
Nhưng đó rõ ràng là không thể nào ngưng kết ra từ sớm, nếu không bọn họ sẽ không hề không có phát hiện. Vậy thì chỉ có một khả năng.
Đó chính là chuyện này do Nam Cung Lương Nhân làm trong chớp mắt.
Vừa nghĩ đến đây, mưa gió đổ đến.
Nước mưa giống như từng hạt pha lê, ngưng tụ ở trên mây mưa, phảng phất như từng viên pha lên, đang phát ra ảnh sáng mờ ảo, mà khi những giọt mưa đó ngừng lại, càng là phát ra một luồng sát khí vô cùng nồng đậm.
Ngẩng đầu lên nhìn, dường như số lượng hạt mau không hề quá nhiều. Nhìn có vẻ, cũng chỉ có mấy vạn hạt mà thôi.
Nhưng mà điều này lại khiến cho tất cả người của Tiên Môn, đều cảm nhận được một loại cảm giác sợ hãi dâng lên từ tận đáy lòng. Bởi vì bọn họ nhìn thấy không phải là mưa.
Mà là kiếm!
Từng thanh kiếm khóa chặt phi kiếm của bọn họ!
“Nhớ kỹ, thần thông tiên thuật này, tên là hô mưa gọi gió!”
Nam Cung Lương Nhân nhàn nhạt lên tiếng.
Hóa ra, mưa gió kết hợp, mới là một thần thông tiên thuật hoàn chỉnh.
Thần thông tiên thuật này, vốn dĩ chính là thủ đoạn năm xưa khiến cho Hắc Thủy Tiên Quân thành danh, bây giờ cho dù chỉ có cảnh giới đỉnh phong Thiên Tiên, nhưng mà một khi triển khai nó, vậy thì loại cỗ cảm giác muốn gì được đó, vẫn giống hệt với lúc trước.
Trong đôi mắt của Nam Cung Lương Nhân, lóe lên thần sắc nghi hoặc. Thật sự không ngờ được, còn có một ngày dùng đến thần thông này.
Ngay khi Nam Cung Lương Nhân vừa dứt lời, hắc long trên bầu trời, đột nhiên phát ra tiếng gầm đáng sợ chấn động cả vũ trụ. Mà những hạt mưa ở trên bầu trời, giống như thanh kiếm sắc bén, phát ra sát khí đáng sợ, nhanh chóng rơi xuống!
Bùm!
Phảng phất như là trời đất sụp đổ.
Cuồng phong gào thét, hạt mưa cuốn sạch, mưa gió lẫn lộn, nhất thời cả bầu trời biến thành một cấm đại sinh tử. Dường như chỉ trong một hơi thở, đã có hàng ngàn người, bị cuốn vào trong làn mưa gió này, trực tiếp bị bóp nát thành từng mảnh. Ngay cả hồn phách cũng không thể nào trốn thoát được, sát khí quá nồng đậm, có uy lực đáng sợ có thể giết chết tất cả trong nháy mắt. Thấy thế, đám người Tiên Môn giống như bị kiếm sắc đâm vào lưng, nhất thời, cũng không biết có bao nhiêu người biến sắc mặt.
“Tuy là thần thông tiên thuật, chúng ta cũng không cần phải sợ, nơi này là hạ giới, tu vi của hắn ta không thể nào vượt qua giới hạn Địa Tiên, tuy thần thông tiên thuật này đáng sợ, nhưng không phải là khó ứng phó, tất cả mọi người, chỉ cần cùng ra tay với ta, nhất định có thể giết được hắn ta!”
Lão Thiên Tiên tức giận gầm lên.
Cuối cùng lão Thiên Tiên cũng hoàn toàn ý thức được sự đáng sợ của Nam Cung Lương Nhân.
Người này chỉ có một mình, nhưng mà sức phá hoại mà hắn ta mang đến, đúng là đáng sợ. Một mình hắn ta, đã bằng một quân đội.
Tuyệt đối không thể để cho người này thi triển thủ đoạn, nhất định phải tập hợp mọi người, đầu tiên giải quyết được hắn ta trước.
Nếu không, để một cao thủ tuyệt thế như vậy ở bên ngoài, sẽ là ác mộng không có hồi kết của Tiên Môn.
Cường giả như thế, nếu như không biết xấu hổ, chặn ở bên ngoài Tiên Môn, ra một người giết một người, vậy thì tuyệt đối có thể giết đến khiến cho Tiên Môn lòng người hoang mang, sĩ khí sụp đổ.
Dưới sự chỉ huy của lão Thiên Tiên, Tiên Môn cũng phản ứng lại, từng kiện tiên khí thượng cổ bắt đầu bạo phát, sức mạnh cường đại đánh ta mưa gió, tất cả đều xông về phía Nam Cung Lương Nhân.
Lão Thiên Tiên thở phào một hơi.
Vừa định nói cái gì đó, đột nhiên lão Thiên Tiên cảm nhận được một cỗ cảm giác lạnh lẽo thấu xương, ông ta mạnh mẽ quay đầu lại, thì nhìn thấy thân ảnh của Nam Cung Lương Nhân, đã đến trước mặt ông ta.
“Ngươi sẽ phải trả cái giá lớn cho những gì ngươi vừa nói!”
Trong mắt Nam Cung Lương Nhân lóe lên một tia sát ý.