Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 637: CHƯƠNG 637: NAM NHÂN NÀY NHƯ THẦN NHƯ QUỶ! (4)

Đúng vào lúc đông kết, tiếp đó lại rắc rắc nứt ra! Sau đó lại đông kết, tiếp đó lại nứt ra… Quá trình này, chỉ trong thời gian một hơi thở, lặp đi lặp lại hơn ngàn lần.

Mới bắt đầu, thứ bị nứt vỡ chỉ là băng. Sau đó là da. Sau đó là máu thịt. Sau đó là xương! Sau đó là linh hồn!

Nỗi đau đớn không thể nào tưởng tượng được bao trùm lên Thiên Tiên râu tóc bạc trắng, khiến cho ông ta gần như trong chớp mắt đã mất đi sức phản kháng. Rất có tưởng tượng, ở trong loại cảm giác đông kết rồi lại nứt vỡ này là nỗi đau đớn như thế nào.

Sau khoảng một ngàn ba trăm lần, tảng băng hoàn toàn vỡ nát, trực tiếp hóa thành hạt băng. Mỗi một hạt băng, đều bị máu tươi nhuộm đỏ.

Thiên Tiên râu tóc bạc trắng. Chết!

Đúng vào lúc này, con vượn khổng lồ được tạo thành từ lôi đình đó, đúng là đã lao đến trước mặt, Nam Cung Lương Nhân không hề sợ hãi, thế mà lại lao lên đánh tay đôi với nó!

Đây là hành động rất khó tưởng tượng được.

Nhưng mà cảnh tượng tiếp theo, còn càng khó tưởng tượng hơn, chỉ nhìn thấy, một quyền của Nam Cung Lương Nhân trực tiếp đấm vào đỉnh đầu nó.

Vốn dĩ con vượn khổng lồ không có thực thể, chỉ do lôi đình tạo thành mà thôi, nhưng mà bây giờ lại giống như thật sự có thân thể vậy, thế mà lại bị một quyền này đánh cho bay lên.

Sau đó Nam Cung Lương Nhân phớt lờ dòng điện chớp nhoáng, trực tiếp túm lấy hai cánh tay của con vượn khổng lồ! Xé rách!

Hắn ta xé nó thật mạnh.

Con vượn khổng lồ trực tiếp bị xé nát. Lại lần nữa trở về trạng thái của cầu lôi.

Nam Cung Lương Nhân há miệng hít một hơi, thế mà tất cả những quả cầu lôi đó lại đi vào trong miệng hắn ta, bị hắn ta trực tiếp nuốt chửng. Cảnh tượng này, khiến cho con ngươi của nữ Thiên Tiên đó bất ngờ co lại nhỏ như đầu kim.

“Chuyện này không thể nào!”

Bà ta gầm lên sắc bén. Sau đó nhìn thấy một cảnh tượng làm đảo lộn tam quan của nữ Thiên Tiên.

Nam Cung Lương Nhân đầu tiên là hút vào, tiếp đó lại nhổ ra.

Vô số tia chớp phun ra, trực tiếp hóa thành một con kỳ lân sấm chớp lấp lóe.

Trong đôi mắt kỳ lân tràn ngập sát khí, rõ ràng nhiều thêm mấy phần linh tính so với con vượn khổng lồ vừa rồi. Nó vồ về phía trước.

Mở miệng cắn đứt đầu của nữ Thiên Tiên. Chết!

Mưa trong đất trời càng lón hơn. Một nỗi bi thương mạnh mẽ dâng trào.

Mọi người dần dần nhìn thấy, mưa biến thành màu máu, thế mà ông trời lại đổ mưa máu. Những cảnh tượng vừa rồi liên tục xảy ra, khiến cho con trăn khổng lồ kia dừng lại.

Chín thân ảnh, bất ngờ quay lại, xông về phía chủ nhân của mình. Đúng thế, nó phản chiến rồi!

Nó là hung thú, nó khát máu, nó tàn bạo, nó có trí tuệ, nhưng không nhiều, phần lớn thời gian đều là làm việc dựa theo bản tính. Nhưng điều này không hề đại biểu nó là kẻ ngốc.

Cầu lợi tránh hại, là bản năng của sinh vật.

Nó làm sao có thể không nhìn ra được, Nam Cung Lương Nhân tuyệt đối là sự tồn tại mà nó không chọc nổi, so sánh ra, thái thượng trưởng lão của Ngự Thú Tông, dễ đối phó hơn nhiều.

Điều này nhất thời khiến cho thái thượng trưởng lão của Ngự Thú Tông bùng nổ.

“Ngươi muốn làm cái gì? Nghiệt súc!”

Cả người ông ta tức đến phát run.

“Ta đến giúp đỡ ngươi.”

Nam Cung Lương Nhân mỉm cười.

Chỉ ngón tay ra, mưa gió vô tận hội tụ, trực tiếp kiềm chế thái thượng trưởng lão của Ngự Thú Tông.

Sau đó con trăn khổng lồ lao lên. Nó không hề lưu tình.

Nó mở rộng cái miệng đẫm máu, trực tiếp ăn sống chủ nhân của mình. Chết!

Tiếng sao đột ngột dừng lại.

Thiên Thiên bạch y làm sao còn tâm tình thổi sao, từng giọt mồ hôi lớn lăn xuống, ông ta nhìn Nam Cung Lương Nhân càng ngày càng đến gần, hầu kết lên xuống khó khăn.

Nam nhân này, như thần như ma!

“Chuyện này…”

Ông ta lộ ra nụ cười nịnh nọt, nỗi sợ hãi trong lòng khiến cho ông ta không thể không cúi đầu, chịu thua.

“Tiếng sáo ta vừa mới thổi, ngươi có hài lòng không?”

Trong ánh mắt của Thiên Tiên bạch y tràn ngập thần sắc sợ hãi.

Nam Cung Lương Nhân mặt không biểu cảm, ở trong mắt ông ta giống như là nước lũ thú dữ vậy. người này, quá đáng sợ rồi!

Thiên hạ sao lại có thể có loại cường giả như này?

Người khác rất khó lĩnh hội được sự sợ hãi trong lòng ông ta vào lúc này.

Năm Thiên Tiên vây cong một người, vốn dĩ nên là chuyện dễ dàng như trở bàn tay, nhưng mà tất cả bọn họ đều thất bại. Không chỉ thất bại, còn chết.

Đánh bại và giết chết ngươi, là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Đối với Thiên Tiên mà nói, muốn đánh bại đã rất khó rồi, bởi vì mọi người đều là Thiên Tiên, chênh lệch giữa bọn họ không lớn như thế, cho dù là không bằng người khác, cũng không thể nào bị người khác gết chết.

Nhưng mà Nam Cung Lương Nhân thì hay rồi, một đấu năm, trực tiếp giết chết bốn người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!