Thiên Tiên bạch y còn chưa chết, nhưng mà ông ta cảm thấy, nếu như ông ta dám động thủ, vậy thì bản thân nhất định cũng sẽ phải chết. Năm người hợp lực cũng không đối phó được với Nam Cung Lương Nhân, chỉ còn lại một mình ông ta, có thể nhấc lên được bao nhiêu sóng gió?
Có thể nói như thế này, năm người bị Nam Cung Lương Nhân đánh bại, tuy điều này nghe thì rất hoang đường, nhưng mà vẫn là có thể hiểu được.
Dù sao thế gian rộng lớn, không có điều gì không thể xảy ra, có những người chính là nghịch thiên như thế, cùng cảnh giới là vô địch, thậm chí còn có thể vượt cảnh giới mà đối đầu. Loại chuyện này hiếm gặp, nhưng cũng không phải là không có.
Nhưng mà năm người động thủ, bốn người bị giết, điều này có chút khó mà hiểu được. Mà điều khó hiểu nhất, vẫn là phương thức Nam Cung Lương Nhân ra tay.
Ta dùng lôi pháp, ngươi cũng dùng lôi pháp.
Ta dùng tiên thuật băng phong, ngươi cũng dùng tiên thuật băng phong.
Dùng cách của người trả lại cho người cũng thôi đi, nhưng những gì Nam Cung Lương Nhân thi triển, còn mạnh mẽ hơn đối phương gấp mấy lần. Đây là cái gì?
Đây là một đòn đả kích lớn!
Vốn dĩ Thiên Tiên nên là nhân vật đứng ở trên đỉnh của kim tự tháp, cho dù là không đấu lại được, cũng không thể nào có loại cảm giác bất lực như thế này. Cảm giác được tất cả mọi thứ của bản thân đều bị nhìn thấu, giống như là đứa trẻ khiêu chiến người trưởng thành vậy, bất luận bản thân nỗ lực như thế nào, đối diện cũng luôn là có thể ứng đối dễ dàng.
Loại cảm giác bất lực này, mang đến cho Thiên Tiên bạch y tuyệt vọng và hoảng sợ đến cùng cực.
Vì thế Thiên Tiên bạch y, đường đường Thiên Tiên, trực tiếp mất đi ý chí chiến đấu, lựa chọn cúi đầu cầu xin thương xót. Đương nhiên, trong lòng ông ta, ông ta cho rằng đây là người thông minh biết giữ mình.
Đối thủ quá cường đại, tiếp tục đối đầu gay gắt với hắn ta, chết rồi cũng là chết vô ích, không cần phải như thế.
“Sáo thổi không tệ.”
Nam Cung Lương Nhân nhàn nhạt nhìn Thiên Tiên bạch y.
Giống như là, lúc trước hắn ta thật sự đang thưởng thức diễn tấu của Thiên Tiên bạch y vậy.
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt…”
Thiên Tiên bạch y cười nhẹ nhàng, cùng lúc đó tay chắp ra phía sau lưng, đúng là đang làm bí mật làm thế tay. Ông ta đang hô hào cứu viện.
Năm Thiên Tiên vây công một người, vốn dĩ là chuyện mười phần chắc chín, ai có thể ngờ được thế mà bọn họ lại bị tiêu diệt toàn quân?
Nhưng động tác này của Thiên Tiên bạch y, lại bị Nam Cung Lương Nhân sắc bén phát hiện, trong mắt hắn ta lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, nói.
“Đưa sáo cho ta dùng một chút.”
Thiên Tiên bạch y sửng sốt, nhưng cũng không dám nói cái gì, mà là hai tay cầm sáo dâng lên.
“Cây sáo này, là tiên khí tùy thân của ta, tên là Bích Vân Thiên Thủy, sở dĩ đặt cái tên này, là bởi vì khi ta còn trẻ, từng đến một bí cảnh, bí cảnh đó, tên là Bách Vân Thiên Thủy, mà cây sáo này, chính là trọng bảo đứng đầu ở trong bí cảnh đó…”
Thiên Tiên bạch y nói, trong đôi mắt lộ ra thần sắc đau đớn.
Cây sáo này không phải là tiên khí bình thường, mà là vật mà ông ta giao tu với tính mạng của bản thân, một khi vứt bỏ, bản thân sẽ bị trọng thương nghiêm trọng. Nhưng lúc này người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.
Nam Cung Lương Nhân cầm lấy cây sáo, chậm rão cầm lên, để ở bên miệng, sau đó lại bỏ xuống.
“Ta không hiểu thuật giết người bằng âm thanh.”
Câu nói này khiến Thiên Tiên bạch y sững người.
Vốn dĩ ông ta cho rằng, Nam Cung Lương Nhân muốn cây sáo, là giống như lúc trước, muốn dùng chiêu của người trả lại cho người, cùng thổi ra một khúc nhạc để đáp lại ông ta.
Nhưng kết quả, thế mà Nam Cung Lương Nhân lại nói như thế.
“Vậy thì…”
Thiên Tiên bạch y có chút không hiểu, nếu đã như thế, ngươi lấy vật này làm cái gì. Sau đó giây tiếp theo, Thiên Tiên bạch y nhìn thấy cảnh tượng khiến mắt ông ta muốn nứt ra. Nam Cung Lương Nhân cầm cây sáo trong tay, bất ngờ dùng lực.
Răng rắc!
Sức lực tràn trề bùng nổ, trực tiếp bóp Bích Vân Thiên Thủy thành bột.
Tiên khí có khí linh, sau khi bản thể bị hủy diệt, khí linh cũng trở nên vô cùng suy yếu, nhưng vẫn là theo bản năng muốn chạy trốn, nhưng vào khoảnh khắc vừa mới bay ra ngài, đã bị Nam Cung Lương Nhân bắt được, sau đó không hề khách khí gì mà bóp nát.
“Ngươi!”
Thiên Tiên bạch y miệng phun ra máu.
Bích Vân Thiên Thủy là vật giao tu với tính mạng của Thiên Tiên bạch y, ông ta ký thác một bộ phận thần hồn để dung hợp thành một thể với khí linh, bây giờ khí linh và bản thể cùng bị hủy diệt, lập tức có phản phệ vào người, khiến cho ông ta bị trọng thương.
“Ngu ngốc!”
Nam Cung Lương Nhân đưa tay ra, trực tiếp bóp vào cổ Thiên Tiên bạch y.
Vốn dĩ không phải đối thủ, bây giờ cơ thể lại bị trọng thương, đương nhiên ông ta càng không có sức phản kháng. Ngay sau đó, thần hồn và sức sống cùng bị hủy diệt.