Đám người Tiên Môn bị thủ đoạn của Nam Cung Lương Nhân dọa sợ, đây là thần thông tiên thuật như thế nào, đã vượt quan phạm vi nhận thức và sợ hãi của bọn họ.
Có những lúc, chết không hề đáng sợ.
Nhưng mà chết ở trong tay Nam Cung Lương Nhân, thế mà bọn họ còn không thể nào được giải thoát, còn phải dùng loại phương thức này để tiếp tục tồn tại. Đây là sự đau đớn như thế nào?
Còn không bằng cho bọn họ một đao dứt khoát.
Khí thế của Tiên Môn, bắt đầu xuống dốc, hơn nữa một khi bắt đầu giảm xuống, vậy thì giống như là lao xuống dốc. Trong đó có rất nhiều nguyên nhân.
Một bộ phận nguyên nhân là bị thủ đoạn của Nam Cung Lương Nhân dọa sợ.
Nhưng mà theo cái nhìn của Nam Cung Lương Nhân, đây mới chỉ là một trong các nguyên nhân mà nói, nguyên nhân lớn nhất, thật ra vẫn là Tiên Môn yên ổn quá lâu rồi. Có một câu nói chính là quên chiến nhất định sẽ diệt vong.
Nằm ở trên công lao, sống ở trong khu vực an toàn, chính là sẽ mang đến cho người ta một loại ảo giác coi thường tất cả.
Tiên Môn đã yên ổn quá lâu, yên ổn đến mức khiến cho mỗi một người bọn họ đều vô cùng kêu ngao, có một cảm giác ông trời là lão đại mà ta chính là lão tam, vì thế bọn họ ôm loại tâm thái này, nhất định sẽ có kỳ vọng rất cao.
Một khi trận chiến này bắt đầy, bọn họ tuyệt đối sẽ không ngờ được, bản thân sẽ rơi vào trong loại khổ chiến này. Kỳ vọng của bọn họ không phù hợp với hiện thực, vốn dĩ về mặt tâm lý đã có khoảng cách rất lớn.
Sau đó, lại cộng thêm đả kích liên tiếp, đệ tử Tiên Môn chưa từng trải qua sóng gió, tâm trạng bắt đầu dao động, bất kể trưởng bối của tông môn có hô hào thế nào, nhất thời cũng không nhấc lên được khí thế.
“Giết!”
Nam Cung Lương Nhân phất tay, đại quân âm binh trực tiếp xông lên.
Mà lúc này, hắn ta còn nhìn về phía người của Phật Môn, Ma Tông, nói.
“Lúc này không ra tay, còn đợi đến bao giờ?”
Thời cơ này rất vi diệu.
Chính là nhan lúc đối phương tự loạn trận thế. Tấn công vào lúc này, đương nhiên vô cùng thích hợp.
Rõ ràng những thế lực khác cũng ý thức được điểm này. Giết!
Cuối cùng quyết chiến cũng bắt đầu.
Trận chiến khoáng thế này, cuối cùng cũng đã đến lúc kết thúc.
Đại chiến ở trên bầu trời máu bay tung tóe, từng giọt từng giọt máu, từ trên không trung rơi xuống, rơi vào mặt, cánh tay, áo giáp của đại quân hai nước đang chém giết ở dưới mặt đất… Nhưng điểm khác nhau đó là, bên phía Đại Chu bị mùi vị của máu lây nhiễm, càng đánh càng hăng. Mà bên phía nước Tấn, lại là từng bước rút lui.
Lý Nhiễm đưa tay ra, nhìn từng đáo hoa màu máu nở rộ ở trong bàn tay mình, vốn dĩ rất ấm áp, nhưng đang lạnh đi từng chút từng chút một. Trái tim của hắn ta, cũng theo đó mà trở nên lạnh giá.
Sắp kết thúc rồi!
Đúng thế.
Sắp kết thúc rồi.
Trận đại chiến khoáng thế này, đến lúc này, cũng nên viết dấu chấm hết lên đó rồi. Tình thế của trận chiến tranh này, từ lúc bắt đầu đã không nằm trong kế hoạch của Lý Nhiễm.
Nhưng Lý Nhiễm lại không làm được cái gì.
Hắn ta không phải là người quyết định tình thế, hắn ta chỉ là một con rối, chỉ là một công cụ.
Nhưng bất luận là con rối cũng được, là công cụ cũng thế, đều là kết quả mà Lý Nhiễm tâm cam tình nguyện nhận lấy, sở dĩ hắn ta thành thành thật thật nghe mệnh lệnh của Tiên Môn, còn không phải là muốn tiếp tục sống?
Lý Nhiễm không muốn chết.
Hắn ta là một người ích kỷ.
Vì để tiếp tục sống, hắn ta cảm thấy không có cái gì có thể không hy sinh.
Lúc trước Lý Nhiễm cảm thấy gia tộc rất quan trọng, dù sao hắn ta cũng là gia chủ Lý gia, nhưng mà bây giờ toàn tộc Lý gia ngoại trừ hắn ta, đều đã hy sinh hết rồi, hắn ta cảm thấy điều này không có vấn đề gì cả.
Lúc trước hắn ta mơ ước phong Vương, sau này hắn ta được như ý nguyện, trở thành Tấn Vương, còn thành công lập quốc, nhưng mà bây giờ liên quan đến sống chết của bản thân, hắn ta cảm thấy vương vị không có cái gì quan trọng nữa.
Một người, chỉ có sống mới là điều quan trọng nhất, chết rồi, thì cái gì cũng không còn.
Vì thế Lý Nhiễm vì để sống, hắn ta cảm thấy bản thân không có chuyện gì là không thể làm, không dám làm cả.
Trước khi trận đại chiến này bắt đầu, hắn ta cho rằng bản thân có thể tiếp tục sống, mười ba tông Tiên Môn là sức mạnh cường đại như thế nào? Bọn họ cùng nhau động thủ, lẽ nào còn không thể sáng tạo ra một không gian để cho hắn ta được sống sao?
Nhưng mà bây giờ trong lòng hắn ta đã trầm xuống từng chút từng chút một… Lý Nhiễm phát hiện, có lẽ đúng thật là không thể.
Trong mắt hắn ta dâng lên một tầng bi ai.
Đại chiến còn chưa kết thúc, nhưng mà người sáng suốt, trong lòng đã sớm có đáp án. Lý Nhiễm ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.