Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 645: CHƯƠNG 645: DIỆP HUYNH, SAO HUYNH KHÔNG CƯỜI NỮA?

Sức mạnh cường đại bộc phát, màu sắc rực rỡ bao phủ hiện trường chiến tranh, hắn ta chỉ là một người bình thường, đương nhiên không nhìn rõ cái gì. Vì thế ánh mắt của Lý Nhiễm, chỉ có thể nhìn về phía đại chiến ở trên mặt đất.

Tiến độ của cuộc chiến đến lúc này, rõ ràng đã xuất hiện chênh lệch.

Sau một hồi giằng co thịt xay thịt, quân Chu vẫn luôn chiếm ưu thế, bọn họ từng bước từng bước một tiến đến trận địa của Lý Nhiễm. Mấy chiếc cầu phao đã bị máu tươi nhuộm đỏ, vết máu thuận theo kẽ hở và bên mép chảy xuống sông Chương Hà, khiến cho nước sông Chương Hà cũng trở nên chói mắt hơn.

Người ở hạ lưu sông Chương Hà, ngày hôm nay nhất định sẽ rơi vào mơ hồ, bởi vì bọn họ phát hiện nước sông Chương Hà trong vắt lúc trước, bây giờ đã bị máu tươi nhuộm đỏ, còn có từng cỗ thi thể, thuận theo dòng chảy trôi xuống đó… Nếu như là người có tâm ở phía trên nhìn thật kỹ, nhất định sẽ phát hiện, máu tươi trên cầu phao, không bao gồm phía sau lưng bên phía Đại Chu, một nửa cây cầu phao thuộc về phía bọn họ, không hề có bất kỳ vết máu nào, mà càng đến gần trận địa quân Tấn, màu sắc của màu tươi càng nồng đậm hơn.

Đến lúc này, quân Chu đã tiến quân đến bên bờ.

Quân Tấn đã mất đi tư cách đứng ở trên cầu phao, quân đao khiên ngăn cản hàng vạn người của bọn họ, hình thành một bức tường chắn thật dày, ý đồ muốn chống lại tấn công của Đại Chu.

“Giết giết giết, Đại Chu toàn thắng!”

“Không chảy hết máu, chết cũng không ngừng!”

“Trừng phạt kẻ phản nghịch, bắt sống giặc Tấn!”

Quân Chu hô hào khẩu hiệu vang vọng, sĩ khí của bọn họ vốn dĩ đã cao, mà bây giờ trải qua mấy lần giằng co, càng là có được cổ vũ cực lớn.

Bây giờ, sĩ khí cao nhất, trên dưới toàn quân, đều đã coi thường cái chết.

Chém giết trở thành bản năng của bọn họ, lúc này, tất cả mọi người đều đã quên đi chính mình.

Ở trong loại bầu không khí cuồng nhiệt này, trong quân Chu, lần lượt bạo phát ra khí tức đáng sợ. Từng đạo quân hồn được định hình thành công, tinh nhuệ của Thần Cơ Doanh vốn dĩ đã ngưng tụ quân hồn, lúc này sau khi trải qua tẩy rửa của máu tươi, càng đạt được tiến bộ cực lớn.

Trong lúc mơ hồ, bọn họ đã có uy phong của thời kỳ Thái Tổ nắm đó. Đây chính là chỗ đắc biệt của quân hồn.

Trong quá khứ, thời kỳ Thái Tổ, Đại Chu có vô số quân đội mạnh, rất nhiều đại quân tinh nhuệ, dưới sự lãnh đạo của một vị tướng, có thể phá vỡ Tiên Môn. Nguyên nhân ở đâu? Lẽ nào là sự mạnh yếu của mỗi cá nhân sao? Rõ ràng không phải.

Quân đội là một chỉnh thể, mà tiêu chuẩn duy nhất có thể thể hiện độ mạnh của cả chỉnh thể này, chính là quân hồn.

Quân hồn mạnh mẽ, có thể khiến cho mọi người đoàn kết một lòng, giống như thương vàng ngựa sắt vậy, bạo phát ra sức mạnh hủy diệt.

Đại quân hơn trăm vạn hỗn chiến, đã thành công khiến cho quân đội bình thường ban đầu ngưng tụ ra quân hồn, lại khiến cho tinh nhuệ đã có quân hồ, trở nên càng thêm cường đại.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Cơ Minh Nguyệt chắc chắn là cả mặt đỏ bừng.

Cơ Minh Nguyệt ý thức được, trận chiến toàn quốc này, có thể mang đến lợi ích rất lớn cho Đại Chu.

“Từ nay về sau, quân ta xem như là được huấn luyện thành công rồi!”

Nàng lẩm bẩm nói.

Quả nhiên, đạo luyện binh, chính là phải trải qua chém giết.

Chiến trường càng lớn, càng khó khăn, thì càng có thể khiến cho người khác tiến bộ. Nếu chỉ huấn luyện, thứ luyện ra chỉ là trình diễn.

Hôm nay trận đại chiến khoáng thế này, sẽ khiến cho các quân có được tiến bộ cực lớn, trong lúc mơ hồ, đã có năm phần khí thế ở thời kỳ Thái Tổ.

Cơ Minh Nguyệt biết, sở dĩ có thể nâng cao nhiều như thế, cũng không hoàn toàn là bởi vì do chiến tranh tôi luyện. mà càng là bởi vì mị lực cá nhân của Diệp Ninh.

Diệp Ninh có thể khiến cho người khác vì hắn, mà nhiệt huyết sôi trào.

Sự xuất hiện của Diệp Ninh, đã thành công khiến cho các quân sĩ có một tư tưởng thống nhất, bởi vì bọn họ đều không muốn Diệp Ninh chết bọn họ đều muốn chiến đấu đến chết.

Quân đội thống nhất tư tưởng, tình nguyện hy sinh tính mạng cho cùng một mục tiêu, muốn không trưởng thành cũng là chuyện không thể nào.

Mà rõ ràng đây không phải trọng điểm, số lượng quân Tấn còn rất nhiều, nếu như đến cuối cùng trận đại chiến này có thể giành được thắng lợi, quân đội nhất định sẽ tiến lên một bước rất dài.

Phục hưng Đại Chu, đã không còn là điều viển vông, mà là thật sự đã bắt đầu được thực hiện rồi.

Nghĩ đến đây, Cơ Minh Nguyệt khó kìm chế được vui sướng trong lòng, nàng rút kiếm Thiên Tử ra, lớn tiếng hô lên.

“Truyền khẩu dụ của trẫm, người đầu tiên lên bờ, thưởng vạn lượng vàng, phong Anh Dũng Bá!”

“Người bắt sống được nghịch tặc Lý Nhiễm, phong Vạn Hộ Hầu!”

“Giết qua đó cho trẫm!”

Giọng nói vừa dứt, trong quân truyền đến mấy đạo âm thành truyền khẩu dụ đi khắp quân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!