Diệp Ninh miễn cưỡng lộ ra một nụ cười, cuối cùng đuổi Thái Hướng Cao đi.
Sau đó trong lòng hắn lại là vô cùng đau đớn. Có chút loạn.
Hắn cần phải suy nghĩ thật kỹ.
Sau trận chiến này, hắn phải làm thế nào đây? Thành thật mà nói, bây giờ Diệp Ninh có chút sa sút tinh thần. Chủ yếu là thật sự quá đả kích người khác rồi.
Lần này tự hắn làm lớn chuyện, chọc cho mười ba Tiên Môn liên thủ xuất kích, nhìn thế nào cũng là cục diện chắc chắn chết. Nhưng mà dến cuối cùng, thế mà trận chiến này lại đánh thắng rồi, ngươi dám tin không?
Trước khi khai chiến, Diệp Ninh cảm thấy bản thân tuyệt đốicó thể hoàn toàn cô giả quả nhân, không có bất kỳ con bài nào, kết quả chiến tranh vừa mới bắt đầu, thế mà lại liên tiếp có “kinh hỉ” ập đến.
Nếu như lúc này Tiên Môn ở trước mặt, Diệp Ninh rất muốn kéo lấy tay của bọn họ giao lưu một chút tâm tình. Ta cũng rất xui xẻo.
Lần này là thật sự không thể trách ta.
Nhưng điều này rõ ràng là chuyện không thể nào.
Hắn thở dài một tiếng, đột nhiên lắc đầu.
Trước khi khai chiến, hắn là không nghĩ đến bản thân nên sống như thế nào.
Nhưng mà bây giờ, hắn chính là có đánh vỡ đầu cũng không ngờ được, bản thân sau này nên chết như thế nào? Trận đại chiến này, đã hoàn toàn bước vào hồi kết.
Bởi vì sau khi Tiên Môn chạy trốn, Nam Cung Lương Nhân là người thứ ba không đuổi theo. Nam Cung Lương Nhân không có hứng thú với chuyện đuổi cùng giết tận.
Nam Cung Lương Nhân cũng cảm thấy không cần thiết, sau khi trải qua trận chiến này, hắn ta không cảm thấy Tiên Môn còn có thể trở thành uy hiếp gì được. Đương nhiên, chuyện quan trọng nhất là, hắn ta không có quên sứ mệnh của bản thân.
Ở trong lòng của Nam Cung Lương Nhân, Tiên Môn tính là cái gì? Đại Chu tính là cái gì? Hắn ta chỉ là muốn bảo vệ Diệp Ninh mà thôi. Cho nên hắn ta nửa bước không rời, không thể nào vì đuổi theo Tiên Môn, mà vứt Diệp Ninh ở đây.
Điều này khiến Diệp Ninh rất cạn lời, ngươi quan tâm như thế thật sự tốt sao?
Nam Cung Lương Nhân không đuổi theo, qua một lúc, Phật Môn cũng trở lại rồi. Bọn họ truy sát một đoạn đường, có được một chút thành quả.
Sau đó thì không có tâm tư truy sát nữa.
Dù sao nếu như muốn tính toán thật kỹ, vốn dĩ Phật Môn và Tiên Môn không có thâm thù đại hận gì.
Mà Phật Môn của thế giới này, nói một cách tương đối, vẫn là đang ở giai đoạn đơn thuần, khái niệm từ bi mà bọn họ ôm ấy không chỉ đơn thuần là một khẩu hiệu, so sánh với Tiên Môn, bọn họ đúng không được xem là loại người trách trời thương dân.
Vì thế, bọn họ không muốn đuổi tận giết tuyệt, điều này vi phạm tông chỉ giáo phái của bọn họ. Qua một lúc nữa, các Đại Nho của học cung Tắc Hạ cũng trở về.
Nho Môn và Tiên Môn đúng là có thù.
Tuy Nho gia có những lúc cũng nói nhân nghĩa, nhưng đồng thời cũng có chủ trương “báo thù lớn”.
Nếu như có thể, đương nhiên bọn họ muốn giải quyết tận gốc Tiên Môn, có điều sau khi bọn họ truy kích một thời gian, phát hiện thật ra bản thân không giúp được cái gì.
Tiên Môn chạy quá nhanh, loại chuyện truy sát này không phải là sở trường của Nho gia, sau khi có được một chút thành quả, bọn họ cũng trở về. Chỉ có duy nhất Ma Tông.
Bọn họ thật sự là có thâm thù đại hận với Tiên Môn.
Bây giờ chính là lúc bỏ đá xuống giếng, đương nhiên bọn họ sẽ không muốn dễ dàng bỏ qua cho Tiên Môn nhu thế. Năm đó Tiên Môn đối với bọn họ có bao nhiêu tàn nhẫn, bây giờ bọn họ muốn trả lại tất cả.
Vì thế Ma Tông không ngừng truy sát, vẫn luôn không quay về. Đối với chuyện này, Diệp Ninh cũng không có tâm tình quan tâm.
Đây là chuyện của bản thân Ma Tông, đợi sau khi bọn họ sảng khoái, tự nhiên sẽ dần dần thanh tỉnh.
“Đại Tông Sư.”
“Phật Tử.”
Đám người Pháp Giác và Kỳ Nguyên đi về phía Diệp Ninh, trong ánh mắt hai người nhìn Diệp Ninh, đều mang theo sự cuồng nhiệt rõ ràng. Một người là đơn phương coi Diệp Ninh là Phật Tử, sự sùng bái và công nhận phát ra từ tận đáy lòng.
Một người khác lại là đệ tử Nho Môn, đối với Diệp Ninh là Đại Tông Sư chính thống này, nhất định là có lòng tin vô điều kiện. Đặc biệt là sau khi bọn họ nhìn thấy Diệp Ninh có được thắng lợi huy hoàng như thế, cảm xúc ở trong lòng, càng là nhấp nhô sóng lớn. Quả nhiên loạn thế xuất anh hùng.
Thời đại trước, là Thái Tổ cầm kiếm Tam Xích, lập ra thành tựu to lớn trong thế giới này.
Mà thời đại này, lại đến lượt Diệp Ninh đứng trên đỉnh cao, thống trị thiên hạ. Đại Chu may mắn như thế nào.
Vào thời điểm khai sáng có được Thái Tổ, vào thời kỳ xuống dốc gặp được Diệp Ninh.
Nhưng không chỉ là Đại Chu, người thiên hạ có được Diệp Ninh, cũng là may mắn của người thiên hạ. Nhưng Diệp Ninh lại không có tâm tư giao lưu nhiều với bọn họ.