Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 649: CHƯƠNG 649: VƯƠNG HẦU BÁ NGHIỆP, ĐỀU TRỞ VỀ VỚI CÁT BỤI(2)

Một mặt là bởi vì cảm xúc phiền muộn, bây giờ trong lòng hắn có chút loạn, trong đầu ong ong, bởi vì bước ngoặt trước sau này thật sự là quá lớn rồi.

Từ chỗ chết không có đường sống, đến đại thắng huy hoàng. Khoảng cách này, là vô cùng lớn.

Một mặt khác là bởi vì hắn còn chưa nghĩ được nên đối mặt với bọn họ như thế nào, đương nhiên không phải tức giận, dù sao từ trước đến nay Diệp Ninh không phải là người lòng dạ hẹp hòi, tuy bọn họ làm hỏng chuyện lớn của Diệp Ninh, nhưng dù sao vẫn là xuất phát từ ý tốt đến đây giúp đỡ, nếu như bởi vì thế mà hận bọn họ, vậy thì có chút quá đáng, nhiều nhất là trong lòng nói xấu mấy câu, vậy cũng đã đủ rồi.

Chỉ có điều muốn hắn chấp nhận hoàn toàn thì cần phải có thời gian.

Hắn phất phất tay, ý bảo hai người đầu tiên đừng nói gì hết, sau đó hắn xoay người, nhìn xuống mặt đất ở dưới chân.

Sau đó đứng nguyên như thế.

Đây là một cảnh tượng kinh người.

Nói thật, từ khi xuyên không đến đây, Diệp Ninh tự cho rằng cũng trải qua rất nhiều trận đánh lớn. Nhưng mà so sánh với ngày hôm nay, lại đều chỉ là giống như trò trẻ con.

Hai trăm vạn người cầm binh khí hỗn chiến, đó là chuyện khó mà tưởng tượng được.

Ngàn người như rừng, vạn người như núi, mười vạn người đã kinh thiên động địa. Vậy thì trăm vạn người thì sao?

Máu chảy thành sông, dòng nước trong vắt tỏa ra mùi máu tanh nồng đậm, trên mặt mấy cây cầu phao tràn ngập máu thịt và bùn đất, ở trong gió thổi lung lay sắp đổ.

Bởi vì mưa máu đổ xuống, toàn bộ mặt đấy đều tỏa ra mùi mái, chiến tranh hừng hực, khói đen cuồn cuộn dâng lên. Mà chiến tranh vẫn còn đang tiếp tục.

Bên kia bờ sông, cuộc chém giết khốc liệt đang diễn ra. Có điều cũng đã đi đến hồi kết.

Quân Chu lớn tiếng hô to khẩu hiệu “giết giết giết”, dùng đao kiếm ở trong tay, làm tan ra ý chí phản kháng cuối cùng. Bọn họ chém giết đến đỏ mắt, có những lúc còn không kịp phân biệt, giết cả những người đã đầu hàng.

Thấy thế, Diệp Ninh nhanh chóng hạ lệnh.

“Dừng tay, không giết người đầu hàng!”

Mệnh lệnh của Diệp Ninh, giống như là chân lý duy nhất giữa đất trời, vang vọng toàn bộ chiến trường. Những sĩ tốt cả người đẫm mấu, dần dần khôi phục lý trí.

“Diệp đại nhân có lệnh, không giết người đầu hàng!”

“Mau chóng đầu hàng!”

“Không giết người đầu hàng!”

Tướng tá các quân bắt đầu có tác dụng, dẫn theo sĩ tốt ở dưới trướng mình, bắt đầu khống chế tù nhân. Càng ngày càng có nhiều quân Tấn quỳ xuống.

Ý chí chiến đấu của bọn họ đã sớm tan rã, đầu hàng chỉ là chuyện trong chớp mắt. Diệp Ninh từ không trung đáp xuống dưới đất.

“Đại nhân.”

Trần Thiệu Chính nhìn Diệp Ninh với ánh mắt tôn kính.

“Trận chiến này thương vong thế nào?”

Diệp Ninh hỏi. Tất cả đều xuống dưới.

“Thương vong của quân ta khoảng trên dưới mười vạn, quân địch toàn quân sụp đổ, tử thương cũng hơn bốn mươi vạn, ngoài ra có khoảng mười vạn người chạy trốn.”

Những người còn lại, Trần Thiệu Chính tính toán đại khái một chút, đưa ra một đáp án gần nhất.

Diệp Ninh gật đầu.

Trên mặt hắn không có một chút vui mừng nào, vì thế khiến cho mọi người ở xung quanh vốn dĩ bởi vì đánh thắng mà vui mừng, cũng đều thu liễm nụ cười.

“Vì sao đại nhân lại như thế?”

Trần Thiệu Chính hỏi. Hắn ta không hiểu.

Trận chiến này thắng huy hoàng như thế, đánh ra khí thế, đánh ra một tương lai sáng lạn. Sau ngày hôm nay, có thể hoàn toàn tuyên bố, Đại Chu phục hưng rồi.

Vì sao Diệp Ninh lại không có bất kỳ cảm xúc vui mừng nào chứ?

Đương nhiên Diệp Ninh không vui mừng nổi, một mặt là bởi vì chuyện bản thân đánh thắng trận này, đã khiến hắn có chút khó chấp nhận nổi, mặt khác, cũng là vì mức độ thảm liệt của trận chiến này, có chút vượt qua ngoài dự liệu của hắn.

Vốn dĩ kế hoạch của hắn, là dự định giảm thấp thương vong, nhưng không ngờ được, cuối cùng vẫn là chết nhiều người như thế.

Đừng cho rằng tỷ lệ thua trận nhìn có vẻ rất tốt, đó chỉ là tình huống bề ngoài mà thôi, quân Chu tổn thất hơn mười vạn, thương vong của quân Tấn là bốn mươi vạn, cộng những con số này lại, chính là năm mươi vạn người. Năm mươi vạn người đó.

Đó không phải những con số lạnh lùng, mà là những con người sống sờ sờ.

“Bởi vì ở trong mắt hắn, quân Tấn cũng là người Chu, bọn họ chỉ là bị bức ép, có lẽ bản ý của bọn họ không muốn lên chiến trường, nhưng cuối cùng bọn họ lại vì dã tâm của Tấn Vương Lý thị và Tiên Môn, mà phải hy sinh tính mạng.”

Cơ Minh Nguyệt đi đến nói.

Thân là đế vương, nàng đứng đủ cao, góc độ cũng đủ đặc biệt, vì thế nàng có thể hiểu được loại cảm xúc này.

Đương nhiên, điều quan trọng nhất, đó chính là nàng hiểu Diệp Ninh, nàng biết trong lòng người nam nhân này, có suy nghĩ như thế nào. Quả nhiên như thế, Diệp Ninh gật đầu, thở dài một tiếng nói.

“Đúng là như thế, tuy bọn họ là người mưu nghịch, nhưng mà thật ra bản thân bọn họ, không có con đường lựa chọn, nếu như đứng ở một bên khác của Tính Châu, họ sẽ giống như bách tính bây giờ, kiên định đứng ở bên phía Đại Chu để chiến đấu, đáng tiếc, bọn họ sinh ra ở bên phía Lý thị… Đây không phải là lỗi của bọn họ.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!