Người như thế, không nên tồn tại ở loại đẳng cấp nhu tiểu thế giới này.
“Khó trách, khó trách, liên quan đến chuyện này, không hề được ghi chép chi tiết, nói không chừng Thái Tổ là bị cưỡng ép bài xích ra khỏi thế giới này.”
“Năm đó Giám Chính đời đầu tiên của Viện giám sát, cũng là hàng ngàn năm sau, mới đột nhiên quyết định đi tìm kiếm Thái Tổ, có lẽ thực lực của ông ấy cũng tiến bộ rồi, vì thế có thể cảm ứng được sức mạnh bài xích trong đất trời… Ông ấy không phải là muốn đi tìm Thái Tổ, mà là không thể không rời đi.”
“Có rất nhiều cường giả tuyệt thế được ghi lại trong lịch sử, có rất nhiều nhân vật đều là trấn áp thời đại, nhưng mà cuối cùng bọn họ đều biến mất, hóa ra đây mới là chân tướng sao?”
Mọi người bắt đầu nghị luận. Bọn họ bắt đầu đối chiếu sự việc.
Những lời Nam Cung Lương Nhân nói, chắc chắn là phần mở đầu. Để cho bọn họ mở rộng liên tướng, nghĩ đến nhiều thứ hơn.
Bởi vì những điểm đáng nghi trong đó thật sự quá nhiều, có bao nhiêu nhân vật tài tình tuyệt thế, trấn áp thời đại, sao có thể dễ dàng chết đi như thế?
Bọn họ biến mất một cách kỳ lạ, khiến cho đến bây giờ vẫn còn có rất nhiều phán đoán về bọn họ, hóa ra đây mới là chân tướng của mọi việc.
“Nếu như Thái Tổ rời đi, vậy thì ông ấy đi đâu?”
Cơ Minh Nguyệt gấp gáp hỏi.
Đây là tổ tông của nàng, nàng không thể nào không quan tâm.
“Ta vừa mới nói, tiểu thế giới là một chiều, người ở trong đó, đạt đến trình độ nhất định muốn rời khỏi thế giới này rất đơn giản, nhưng mà người ở bên ngoài muốn đi vào, lại là vô cùng khó khăn, cho dù là Tiên Nhân ở Tiên Giới, cũng có mà phá vỡ kết giới của thế giới, bọn họ chỉ có thể để lại một ký hiệu thông đạo rõ ràng ở hạ giới, thi triển thủ đoạn cưỡng ép mở đường thông đạo này ra, mới có thể xuống đây, chuyện này cần phải có người ở trong tiểu thế giới phối hợp… mà nhân vật giống như Đại Chu Thái Tổ, một khi rời khỏi thế giới này, muốn quay trở lại, căn bản là chuyện không thể nào, ở trong tiểu thế giới, hư vô mênh mông, đi ở trong hư vô, nếu như không có ký hiệu rõ ràng, thì chỉ có thể xem vận khí, vận khí tốt, có thể sẽ đi vào thế giới khác.”
Nam Cung Lương Nhân tiếp tục nói.
“Vậy nếu như vận khí của Thái Tổ không tốt, chẳng phải là ông ấy sẽ chết già ở trong hư vô sao?”
Cơ Minh Nguyệt hỏi.
“Không, phàm là người đi vào trong hư vô, trong bóng tối có thể cảm nhận được tiếng gọi của Tiên Giới, lúc trước ta từng nói, Tiên Giới là vùng đất mênh mông rộng lớn, người giống như Đại Chu Thái Tổ, đương nhiên có tư cách đi đến Tiên Giới, nếu không có gì bất ngờ, ông ấy đã đến Tiên Giới rồi.”
Trong lời nói của Nam Cung Lương Nhân lộ ra vẻ hồi ức.
Tiên Giới chính là một nơi như thế, nghe thì có vẻ như là nơi chỉ có người của Tiên đạo mới có thể đến, nhưng trên thực thế chỉ bởi vì trong Tiên Giới người tu tiên nhiều nhất, vì thế mới đặt cái tên này, trên thực tế người người trong thiên hạ đều có thể đi Tiên Giới, với tiền đề là có tư cách.
“Đã có tiền lệ sao?”
Diệp Ninh hỏi.
“Có, ví dụ như Thánh Nhân Nho đạo của mọi người ở thế giới này.”
Lời nói của Nam Cung Lương Nhân lại lần nữa khiến mọi người chấn động.
“Thánh Nhân?”
Kỳ Nguyên ở trong đám người bước ra, khó có thể tin được nói.
“Thánh Nhân đi đến Tiên Giới sao?”
Nam Cung Lương Nhân nói.
“Ta chỉ có thể nói, Thánh Nhân từng đến Tiên Giới, nhưng mà sau này thì ta không biết.”
Kỳ Nguyên truy hỏi.
“Lời này có nghĩa là sao?”
Nam Cung Lương Nhân nói.
“Nho đạo và các đạo khác khác nhau, sức mạnh của Nho đạo, đến từ chính khí và văn khí của bản thân, những sức mạnh này, nói mạnh, đúng là rất mạnh mẽ, nói yếu, cũng rất yếu ớt, nếu không cũng sẽ không có cách nói văn nhược thư sinh… Sức mạnh của Nho đạo, bắt đầu từ con người, cũng không có tính sát thương lớn giống như người tu hành, vì thế, Thánh Nhân Nho đạo là một sự tồn tại đặc biệt, Thánh Nhân có thể đi đến Tiên Giới, cũng có thể tự do ra vào vô số thế giới… Tiên Giới có truyền thuyết về Thánh Nhân Nho đạo, có điều đó là chuyện đã rất xa xưa rồi, Thánh Nhân từng dùng hai chân của mình đo Tiên Giới, sau đó lựa chọn rời đi, trước khi rời đi, Thánh Nhân nói muốn đi khắp vạn giới, sau đó viết ra một quyển sách.”
Đi khắp vạn thế giới, viết ra một quyển sách.
Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng lại thể hiện ra trong lòng tràn ngập ý hoài bão lớn. Người đọc sách hưng phấn đến run rẩy.
Không hổ là Thánh Nhân.
Đây mới thật sự là người thấy Thánh Hiền của bọn họ. Cách nói này cũng rất dễ hiểu, phương thức tu hành của Nho đạo hoàn toàn khác biệt, sức mạnh của người đọc sách, vĩnh viễn đều gắn liền mật thiết với tu dưỡng phẩm đức, có lẽ chính bởi vì như thế, vạn giới mới không từ chối người của Nho đạo, để mặc cho Thánh Nhân ra vào, bởi vì Thánh Nhân sẽ không tạo thành thiệt hại cho bất kỳ thế giới nào.