Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 654: CHƯƠNG 654: KHÔNG PHẢI TẤT CẢ THẾ GIỚI ĐỀU CÓ ĐỘC ĐÚNG KHÔNG? (3)

Một khi Nho sinh tâm thuật bất chính, vậy thì chính khí cuồn cuộn sẽ là thứ phản bội đầu tiên, đến lúc đó cũng sẽ trở thành phế nhân, căn bản không cần sự thẩm phán của pháp tắc thiên địa.

“Ngoại trừ Nho sinh có thẻ tự do ra vào vô số thế giới ra, còn có những người nào có thể đến tiểu thế giới không?”

Diệp Ninh hỏi.

“Có thể, nhưng rất khó, có những lúc là do cơ duyên trùng hợp, sẽ xuất hiện tình huống có người ngẫu nhiên đến tiểu thế giới.”

Nam Cung Lương Nhân gật đầu.

Sau khi Diệp Ninh hỏi, Nam Cung Lương Nhân nghĩ đến bản thân, bởi vì hắn ta chính là người xuyên không đến đây, trong lúc bất ngờ đã đến thế giới xa lạ này.

Khi Nam Cung Lương Nhân trả lời, cũng là nghĩ đến bản thân, vốn dĩ hắn ta phải chết, nhưng mà không chết, một tia tàn hồn lang thang trong hư vô, cuối cùng đi vào thế giới này.

Nếu như nhất định phải nói, tất cả những điều này chỉ có thể dùng duyên phận để giải thích.

“Thảo nào như thế, ở trong ghi chép của chùa Lôi Âm, tương truyền ở thời kỳ thượng cổ, đã từng có Phật tu đến thế giới này, ông ấy truyền lại ba mươi hai quyển kinh văn, hậu nhân vì thế mà mới bắt đầu sáng lập Phật Môn, rồi thành lập chùa Lôi Âm, Phật tu từng nói, bản thân không phải là người của thế giới này, vì thế rất nhanh sẽ phải rời đi.”

Pháp Giác bước ra, khó mà tin được nói.

Ông ta nhớ đến một truyền thuyết xa xưa của Phật Môn, vốn dĩ cho rằng chỉ là lời đồn, không ngờ được lại là thật. Theo những gì Nam Cung Lương Nhân nói, đã hoàn toàn đối ứng với nhau.

Nghe xong những điều này, trong lòng mọi người đều nổi lên sống gió ngập trời.

Đặc biệt là Diệp Ninh.

Hắn cảm thấy hưng phấn.

Không phải vì cái gì khác, chính là bởi vì hắn nhìn thấy ánh sáng.

Bây giờ tuy không thể nói thế giới này hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát, nhưng Diệp Ninh đã trở thành thế cục đã định, Tiên Môn thua trận chiến này, bất luận là khí thế, hay là sức mạnh, đều gặp phải đả kích rất lớn.

Vậy thì sau này sự uy hiếp đối với Diệp Ninh, có thể nói là giảm thấp bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.

Nhưng bây giờ Diệp Ninh biết, bản thân không có cái gì phải lo lắng cả, Tiên Môn không làm được gì, trên đời này còn có rất nhiều nhân vật lợi hại hơn Tiên Môn.

Thế giới lớn như thế, ta còn sợ không chết được, không thành được Thiên Đế sao? Thế giới này có độc, cũng không thể tất cả thế giới đều có độc đúng không?

Diệp Ninh rất ngây thơ nghĩ.

Hắn cản bản không ý thức được, có những lúc hiện thực và tưởng tượng hoàn toàn là hai tình huống khác nhau. Bây giờ ánh mắt của hắn, hoàn toàn đặt ở trên người Nam Cung Lương Nhân.

Trong mắt hắn không hề giấu diếm lộ ra thần sắc nghi hoặc.

“Vậy thì, ta còn có một câu hỏi cuối cùng, rốt cuộc ngươi là ai? Vì sao ngươi lại biết nhiều như thế?”

Tuy đã sớm biết rõ Nam Cung Lương Nhân không đơn giản, nhưng mà bây giờ Diệp Ninh phát hiện, có thể Nam Cung Lương Nhân so với tưởng tượng của hắn, còn thần bí hơn nhiều.

Những thứ hắn ta vừa mới nói, nhìn thì bình tĩnh, nhưng tuyệt đối không phải là kiến thức mà người bình thường có thể biết được. Chỉ lấy những người có mặt ở đây để nói, Kỳ Nguyên của học cung Tắc Hạ, kiến thức rộng lớn, bác học thâm sâu.

Cơ Minh Nguyệt, Thiên Tử Đại Chu.

Pháp Giác, trưởng lão chùa Lôi Âm.

Tùy tiện lấy một người, đều tuyệt đối không thể nào là kẻ thiển cận, nhưng mà bọn họ lại không biết chút nào đối với những gì Nam Cung Lương Nhân nói. Vậy thì nếu như đến bọn họ cũng không biết, vì sao Nam Cung Lương Nhân lại biết?

Ở trong đầu của Diệp Ninh, trên người Nam Cung Lương Nhân bị treo một dấu hỏi cực lớn. Mới bắt đầu xuất hiện đã rất kỳ lạ.

Đến bây giờ, càng thể hiện ra cao thâm khó lường.

Câu hỏi của Diệp Ninh, ánh mắt mọi người cũng đều nhìn chằm chằm. Bọn họ cũng đang đợi câu trời lời của Nam Cung Lương Nhân.

Trong lòng bọn họ tò mò, nhưng mà không dám hỏi, cũng không thích hợp hỏi, chỉ có Diệp Ninh, mới có thể ngang nhiên trực tiếp hỏi như thế.

“Ta không phải người của thế giới này.”

Nam Cung Lương Nhân suy nghĩ một lúc, hắn ta biết, bản thân không thể nào vẫn luôn cái gì cũng không nói, ít nhất, cũng phải nói ra đại khái. Vì thế, hắn ta đưa ra một đáp án chung chung.

“Không phải người của thế giới này?”

Diệp Ninh chau mày lại.

Đáp án này, vừa khiến hắn kinh ngạc, lại vừa khiến hắn cảm thấy nằm trong dự liệu.

Nam Cung Lương Nhân quá đặc biệt, mạnh mẽ lại có kiến thức, nhìn như thế nào cũng hoàn toàn khác biệt với thế giới này. Khi hắn ta vừa mới giới thiệu sự tồn tại của vô số thế giới và Tiên Giới, trong lòng Diệp Ninh đã lờ mờ có suy đoán.

Nếu như thông qua miệng của Nam Cung Lương Nhân, xác nhận được suy đoán này. Nhưng điều này rõ ràng còn chưa đủ, Diệp Ninh muốn biết nhiều hơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!