Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 655: CHƯƠNG 655: TƯỜNG THÀNH ĐỔI THÀNH CỜ ĐẠI VƯƠNG

Nhưng Nam Cung Lương Nhân lại không muốn nói, trong mắt hắn ta tràn ngập vẻ giãy dụa, nói.

“Ta chỉ có thể nói những điều này, chuyện trong quá khứ, ta không muốn nhớ lại, càng không muốn nói, mỗi lần nhớ lại, đều khiến cho tim ta đau nhói, ta chỉ muốn quên hết quá khứ.”

Từ trong đôi mắt của Nam Cung Lương Nhân Diệp Ninh có thể nhìn ra được dự giãy dụa và cầu xin. Điều này khiến cho Diệp Ninh rất chấn động.

Rốt cuộc là chuyện gì, thế mà lại khiến cho một người mạnh mẽ như thế, ngay cả nhớ lại cũng thấy đau đớn?

Tuy Diệp Ninh vẫn như trước rất tò mò, nhưng hắn biết hai chữ tôn trọng viết như thế nào, vì thế cũng không hỏi nhiều nữa, mà biểu thị đã hiểu nói.

“Nếu như ngươi không muốn nói, vậy thì không cần nói nữa.”

Nam Cung Lương Nhân gật đầu, trầm mặc đi theo phía sau Diệp Ninh. Diệp Ninh quay đầu lại, tiếp tục đi về phía chiến trường.

Bây giờ đã bắt đầu dọn dẹp chiến trường.

Những người bị bắt được chia thành từng nhóm để dẫn đi, chân tay bị chém đứt cũng dần dần được thu gom lại, nhưng mà vết máu phủ trên mặt đất, bao phủ trong lòng mọi người, lại không phải là thứ có thể dọn dẹp sạch sẽ trong thời gian ngắn.

“Vị đại sư này, không biết có thể siêu độ cho những tướng sĩ đã chết này không?”

Diệp Ninh nhìn về phía Pháp Giác.

Loại chuyện như siêu độ, chỉ là chuyện nhỏ, bình thường mà nói Pháp Giác sẽ không đích thân ra tay. Nhưng mà Diệp Ninh có yêu cầu, đương nhiên Pháp Giác sẽ không do dự, vì thế gật đầu nói.

“Lão nạp không thể chối từ.”

Pháp Giác dẫn theo tăng nhân của Phật Môn, niệm đọc kinh văn siêu độ.

Từng điểm ánh sáng màu vàng, từ trên bầu trời tươi sáng rơi xuống dưới, bao phủ lên những vết thương của chiến tranh. Sau khi đại quân hoàn thành dọn dẹp, không hề nhàn rỗi, mà tiếp tục hành quân.

Đây là chuyện đương nhiên.

Nếu như đã thắng lợi, vậy thì nhất định phải hướng thụ thành quả chiến thắng, vốn dĩ Diệp Ninh chỉ chiếm cứ một nửa Tính Châu, bây giờ có cơ hội đoạt lại toàn bộ lãnh thổ.

Đại quân chia thành hàng chục nhóm, phân tán đi về các nơi của Tính Châu. Các quận huyện đi qua, hoặc là trực tiếp đầu hàng, hoặc là đã sớm vườn không nhà trống.

Những thế gia và quan lại tự biết kết cục của mình sẽ không tốt, dứt khoát chạy trốn. Vì thế quân Chu tiếp nhận những nơi này không có bất kỳ khó khăn gì.

Cả một đường này, không hề trải qua mấy lần chiến đấu ra hồn.

Nhìn lại toàn bộ quá trình, cũng chỉ có các thế tộc không cam tâm, mới thành lập mấy lần phản kháng không có quy mô gì mà thôi. Diệp Ninh và Cơ Minh Nguyệt một đường cưỡi ngựa trực tiếp đến Tấn Dương, nhìn thấy bách tính dày đặc nhộn nhịp đi đến. Bách tính Tấn Dương, ra nghênh đón cách ba mươi dặm.

Tất cả mọi người đều hoan nghênh Diệp Ninh và Cơ Minh Nguyệt. Cái gì gọi là bách tính nhiệt liệt ủng hộ chào đón vương sư? Hiện tại chính là như thế.

Nhìn cảnh tượng này, Cơ Minh Nguyệt hưng phấn đến phát run.

Đương nhiên, trong lòng nàng hiểu rất rõ, nếu như mức độ yêu thích của bách tính với nàng là một trăm, vậy thì mức độ yêu thích Diệp Ninh, nói ít cũng là nói khó nghe một chút, ví dụ nếu như bây giờ Diệp Ninh tạo phản. Chỉ cần phất cờ lên, nhất định sẽ người theo như mây.

Mà nàng thân là quân vương, cũng không thể nào ngăn cản được dù chỉ một chút.

Không thể không nói, nhìn từ góc độ nào đó, nàng vẫn là khá thấy bại.

Nhưng mà Cơ Minh Nguyệt không hề cảm thấy mất mặt.

Trừ phi đầu óc nàng có vấn đề, nếu không sao có thể đi so sánh với Diệp Ninh? Đây không phải là tự tìm chuyện không vui cho mình sao?

Nhân vật như Diệp Ninh, một vạn năm cũng không xuất hiện được một người.

Đối với loại nhân vật như này mà nói, cái gì mà dựng cờ tạo phản, đó đều là chuyện vớ vẩn, đây là người trong lòng bao dung thiên hạ, có chí hướng tề thế an dân.

Nói hắn sẽ tạo phản? Ai tin?

Hơn nữa, quan hệ giữa Cơ Minh Nguyệt với Diệp Ninh, ai nói nhất định chỉ đơn thuần là quan hệ giữa Thiên Tử và thần tử, nói không chừng không bao lâu nữa…

Nghĩ đến đây.

Trong lòng Cơ Minh Nguyệt có một sự e thạn mạnh mẽ dâng lên.

Cơ Minh Nguyệt trừng mắt với Diệp Ninh, quay đầu ngựa sang một phương hướng khác.

“Đáng ghét.”

Diệp Ninh: “???”

Chắc không phải cẩu hoàng đế này có bệnh nặng gì đó chứ!

Diệp Ninh vào thành.

Cờ ở từng thành đã đổi thành cờ đại vương, lại lần nữa treo cờ Đại Chu lên. Sau đó Viện giám sát bắt đầu hùng hổ làm việc.

Chuyện mà bọn họ làm rất đơn giản, đó chính là thanh lý. Bên dưới là thế tộc nước Tấn, có lẽ là thân bất do kỷ, không thể không tham gia.

Thật ra bọn họ cũng là người đáng thương, có thể khoan hồng độ lượng.

Nhưng mà thần tử nước Tấn, cùng với các thế tộc ủng hộ Lý Nhiễm, lại không thể đơn giản buông tha như thế. Nếu như không xử lý bọn họ, sao có thể thoải mái?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!