Tuy Trần Đại Sơn là một võ giả, nhưng lại chưa nhập lưu, sao có thể đấu được với hổ yêu? Nhưng đúng vào lúc này, lại có một giọng nói vang lên bên tay hắn.
“Nhận được ơn thu nhận của Trần đại ca, mà ta cũng đến đến lúc từ biệt rồi, trước khi từ biệt, hãy để cho ta tiêu diệt con hổ yêu này, để trả lại ân tình cho đại ca và Tiểu Thúy tỷ.”
Giọng nói này xuất hiện có chút kỳ lạ, nhưng mà không ngăn cản Trần Đại Sơn nhận ra chủ nhân của giọng nói này. Trần Đại Sơn khó có thể tin được quay đầu, nhìn thấy Phương Thanh Tuyết đi ra.
Không biết từ lúc nào, Phương Thanh Tuyết đã thay một thân quần áo vải rất bình thường, nhìn có vẻ giống như là một nông phụ khiêm tốn. Đoạn thời gian này, Phương Thanh Tuyết đều là như thế.
Học được cách xuống ruộng làm việc nông, học được cách nấu cơm và nhận biết các loại ngũ cốc lương thực, có những lúc còn ở giao lưu nói chuyện với những nông phụ khác ở đầu thôn.
Phương Thanh Tuyết đã dung nhập rất tốt.
Hòa hợp đến mức rất nhiều lúc Trần Đại Sơn đã quên mất sự thật, Phương Thanh Tuyết là người đến từ bên ngoài.
Nhưng mà lúc này, Phương Thanh Tuyết lại khiến cho toàn bộ những ấn tượng về nàng ta trong quá khứ hoàn toàn tiêu tán. Bởi vì Phương Thanh Tuyết đang bay lơ lửng trên không trung.
Phương Thanh Tuyết chắp tay sau lưng, tuy là một thân quần áo bình thường, nhưng mà lại tản phát ra một cỗ khí tức khiến cho người khác kính trọng.
“Người tu hành!”
“Là Tiên Nhân!”
“Thế mà cô ấy lại là người tu hành!”
Tất cả thôn dân của thôn Hổ Đầu đều kinh ngạc.
Bọn họ có thế nào cũng không ngờ được, “cô nương xấu xí” từ trước đến nay nhìn có vẻ vẫn luôn trầm mặc thế lắc mình một cái đã biến thành người tu hành.
Bọn họ rất khó liên hệ hình tượng Phương Thanh Tuyết ở trong quá khứ với Phương Thanh Tuyết của hiện tại.
Nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến việc thái độ của bọn họ đối với Phương Thanh Tuyết xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, nhất thời, trong ánh mắt mọi người nhìn về phía Phương Thanh Tuyết có kính trọng, có sợ hãi, cũng có lo lắng.
Một khoảng cách vô hình, đã xuất hiện ở giữa bọn họ.
Đây là thay đổi rất hợp lý, rồng không ở chung với rắn, có những lúc không phải là bởi vì rồng ghét bỏ rắn, mà là sự xuất hiện của rồng, sẽ khiến cho rắn không thoải mái.
Phương Thanh Tuyết có sức mạnh cường đại, sau khi các thôn dân biết được tiền đề này, khi trò chuyện với nàng ta, sẽ vô duyên vô cớ nhiều thêm một chút tâm tư.
Điểm này, Phương Thanh Tuyết rất hiểu.
Phương Thanh Tuyết có chút tiếc nuối, dù sao tuy đoạn thời gian bình phàm, nhưng mà đối với nàng ta mà nói, lại vô cùng phong phú, vô cùng chân thực. Nhưng tiếc nuối thì tiếc nuối, lý trí nói với nàng ta, sớm muộn cũng sẽ có một ngày như thế, đây là chuyện mà nàng ta bắt buộc phải trải qua.
Có một chút khiến cho nàng ta cảm thấy được an ủi đó chính là phu thê Trần Đại Sơn và Tiểu Thúy không hề có quá nhiều thay đổi. Trong ánh mắt của hai người nhìn về phía nàng ta, càng nhiều hơn là lo lắng.
Điều này khiến Phương Thanh Tuyết khẽ mỉm cười.
Trên đời này, cuối cùng nàng ta vẫn là nhiều thêm hai mối lo lắng. Ánh mắt của Phương Thanh Tuyết nhìn về phía hổ yêu ở trước mắt.
Hồ yêu rùng mình, nó ý thức được sự đáng sợ của Phương Thanh Tuyết.
Trong nhận thức của nó, Phương Thanh Tuyết tuyệt đối là sự tồn tại không thể nào chiến thắng được. Vì thế nó không hề do dự, trực tiếp quay đầu chạy.
Yêu thú chính là như thế, đi thẳng vào vấn đề, nghĩ như thế nào, sẽ làm như thế, phụ tùng chính là bản năng của sinh vật.
“Nghiệt súc, ngươi còn muốn chạy trốn sao?”
Phương Thanh Tuyết cười lạnh một tiếng, đồng thời chỉ vào thanh kiếm khóa thành một đạo tia sáng xanh.
Xoẹt!
Tia sáng xanh giống như thanh kiếm sắc bén nhất, trực tiếp xuyên qua thân thể hổ yêu, chém nó thành hai phần, chết đến không thể chết hơn được nữa. Nhìn thấy cảnh tượng này, các thôn dân càng là mở to mắt.
Cô nương xấu xí này, thế mà lại mạnh mẽ như thế sao?
Cuối cùng Phương Thanh Tuyết nhìn Trần Đại Sơn và Tiểu Thúy một chút, sau đó thân hình lóe lên, biến mất trong nháy mắt.
Nhưng mà cuối cùng nàng ta để lại một câu nói, dùng hình thức truyền âm, truyền đến trong tai Trần Đại Sơn.
“Trần đại ca, ta phải rời đi rồi, con hổ nhỏ này là lễ vật ta tặng cho đại ca, đại ca lấy máu, xương của con hổ này, bồi bổ thân thể cho Tiểu Hổ Đầu, đặt căn cơ vững chắc, vào năm Tiểu Hổ Đầu mười hai tuổi, đưa Tiểu Hổ Đầu đi tu hành, đương nhiên, tiền đề chính là hai người tình nguyện.”
Phương Thanh Tuyết không nói nhiều cái gì.
Cố ý xúi bẩy là điều không cần thiết, tình cảm giữa Phương Thanh Tuyết và Trần Đại Sơn vẫn còn ở đó, nhưng mà duyên phận, đã đến điểm cuối rồi. Nhưng cho dù như thế, Trần Đại Sơn vẫn như trước rơm rớm nước mắt.
Ngây ngốc nhìn về phía phương hướng Phương Thanh Tuyết biến mất.
…