Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 682: CHƯƠNG 682: ĐÂY CHÍNH LÀ KẾ HOẠCH LỚN CỦA DIỆP NINH SAO? (2)

Một lúc sau.

Trên núi Hổ Đầu, một giọng nói nghịch ngợm vang lên.

“Thế nào, ngươi còn không nỡ? Thích cuộc sống như thế?”

Bùi Ngữ Hàm khoanh hai tay, nhìn Phương Thanh Tuyết đứng trước mặt nàng.

So sánh với quá khứ, thay đổi của Phương Thanh Tuyết rất lớn.

Thiếu đi cỗ lệ khí của đệ tử Tiên Môn, cũng không còn vẻ suy sụp tinh thần khi bị Tiên Môn vứt bỏ, cả người thể hiện ra rất bình tĩnh, tâm cảnh của nàng ta có tiến bộ cực lớn, cả người giống như thay xương đổi thịt vậy.

Nếu như để cho người quen thuộc với nàng ta nhìn thấy, nhất định sẽ cảm thấy xa lạ, bây giờ Phương Thanh Tuyết thật sự quá khác biệt rồi, trong trong ngoài ngoài, đều khác.

“Những ngày tháng bình yên này, khiến cho ta lần đều tiên tìm được bản chất của cuộc sống, nhưng nó không hề thuộc về ta, tất cả những điều này đều nên kết thúc rồi.”

Phương Thanh Tuyết nhàn nhạt nói.

Khi nàng ta đối mặt với Bùi Ngữ Hàm, thỏa đáng đúng mực, ít đi cảm xúc sợ hãi trong quá khứ. Giống như là bây giờ không có thứ gì có thể khiến cho nàng ta quan tâm nữa vậy.

“Vì sao lại nói như thế? Vì sao ngươi lại cảm thấy cuộc sống này không thuộc về ngươi?”

Bùi Ngữ Hàm hỏi.

“Rất đơn giản, bởi vì ngươi.”

Phương Thanh Tuyết cười lạnh một tiếng, nhìn Bùi Ngữ Hàm nói.

“Ngươi có thể dẫn ta đi từ chỗ của Diệp Ninh, đầu tiên giày vò ta, khiến cho trong lòng ta tràn ngập thù hận, lúc nào cũng khát vọng được Tiên Môn giải cứu, sau đó lại thả ta trở về Tiên Môn, chịu sự vứt bỏ, mất hết hi vọng, cuối cùng, lại trăm phương ngàn kế đặt ta ở chỗ này, khiến cho sống một đoạn thời gian sống cuộc sống bình thường, để cho ta có sự lo lắng với những con người bình phàm… Ngươi làm nhiều như thế, nhất định có mục đích không thể nói cho người khác! Ngươi nhất định là dự định lợi dụng ta! Vì thế ta ở lại chỗ này, ngươi sao có thể đồng ý?”

Phương Thanh Tuyết nói có đạo lý.

Bởi vì đúng thật là Bùi Ngữ Hàm đánh vỡ cuộc sống yên bình của nàng ta.

Đột nhiên Bùi Ngữ Hàm truyền âm, để cho Phương Thanh Tuyết biết, nàng ta nên rời đi rồi.

Đến nỗi bây giờ khi nhìn thấy Bùi Ngữ Hàm, thậm chí trong lòng nàng ta còn có một chút tức giận. Nếu không phải là Bùi Ngữ Hàm, bản thân nàng gần như đã chìm đắm ở trong cuộc sống đó.

Bùi Ngữ Hàm nhạy bén phát hiện ra điểm này, nụ cười càng ngày càng xán lạn hơn.

“Không ngờ được, đệ tử Tiên Môn lúc trước coi người phàm là sâu kiến và cỏ dại, lại có một ngày, thế mà lại bởi vì phải rời khỏi người phàm mà tức giận.”

“Nhưng lời nói này của ngươi, nói đúng cũng không đúng, đúng thật ta làm như thế, có nguyên nhân của ta, cũng có ý tứ muốn lợi dụng ngươi, nhưng mà điều này không hề đại biểu ta thật sự ác độc như thế.”

“Quyền chủ động vẫn như trước nằm ở trong tay ngươi, ta cho ngươi một cơ hội, bây giờ ngươi có thể lựa chọn, tiếp tục trở về cuộc sống yên bình của mình, ta sẽ đích thân ra tay, xóa bỏ toàn bộ ký ức của những thôn dân kia, bọn họ sẽ không biết ngươi là người tu hành, ngươi có thể tiếp tục bình phàm như thế.”

Cả người Phương Thanh Tuyết chấn động.

Nàng ta ngẩng đầu lên nhìn về phía Bùi Ngữ Hàm.

Sau đó kinh ngạc phát hiện, Bùi Ngữ Hàm không có ý trêu đùa. Dường như Bùi Ngữ Hàm là thật sự nghĩ như thế.

Nhưng mà… vì sao? Bùi Ngữ Hàm làm nhiều chuyện như thế, lẽ nào đến thời điểm cuối cùng, sẽ còn buông tha cho Phương Thanh Tuyết sao? Bùi Ngữ Hàm nhìn ra được sự nghi ngờ của Phương Thanh Tuyết, thu lại nụ cười, nhàn nhạt nói.

“Lúc trước sở dĩ ta hành hạ ngươi, là vì ngươi vốn dĩ phải chịu sự hành hạ đó, ngươi phải trả giá cho sự kiêu ngạo và tội nghiệp của ngươi, nhưng ta vẫn là cho ngươi cơ hội, nếu như trong quá trình chịu hành hạ, ngươi thật sự có thể tỉnh ngộ, vậy thì ta sẽ buông tha cho ngươi, nhưng ngươi không có, ngươi chỉ là càng thêm thù hận.”

“Sau này cho ngươi cơ hội quay trở về Tiên Môn, ngươi cho rằng ta là cố ý khiến cho ngươi tuyệt vọng, nhưng mà ngươi có từng suy nghĩ, nếu như Tiên Môn thật sự tình nguyện thu nhận ngươi, vậy thì ta dựa vào cái gì để có thể khiến cho ngươi tuyệt vọng? Vứt bỏ ngươi là tông môn của ngươi, mà không phải ta, ngược lại, ta mới là ngươi không vứt bỏ ngươi.”

“Còn về việc để ngươi ở trong thôn Hổ Đầu, là cho ngươi thêm một cơ hội nữa, lần này, ngươi nắm chặt cơ hội, cuối cùng đi ra được tình cảnh khó khăn ở trong lòng, sống giống như một con người, ngươi dùng ác ý lớn nhất để suy đoán ta, ta không trách ngươi, nhưng điều này không hề đại biểu, ta sẽ bức ép ngươi giống như ngươi nghĩ… Ta đúng là có một chuyện muốn ngươi làm, nhưng ngươi có thể lựa chọn từ chối, ta không có ý vui đùa, ngươi hoàn toàn có thể quay trở lại trong thôn Hổ Đầu, tiếp tục sống cuộc sống bình phàm.”

Lời nói của Bùi Ngữ Hàm, khiến cho Phương Thanh Tuyết rơi vào trong trầm tư.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!