Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 683: CHƯƠNG 683: ĐÂY CHÍNH LÀ KẾ HOẠCH LỚN CỦA DIỆP NINH SAO? (3)

Kể từ khi nàng ta bước ra khỏi Quần Ngọc Các, từng cảnh tượng, từng câu chuyện, giống như đèn kéo quân thay đổi ở trong đầu nàng ta. Đoạn thời gian này không được tính là dài, nhưng mà đúng là mang đến cho nàng ta cảm ngộ mà nửa đời trước nàng ta chưa từng có.

“Tiếp tục sống cuộc sống bình phàm sao…”

Phương Thanh Tuyết lẩm bẩm một mình, sau đó cười khổ một tiếng.

“Không cần đâu.”

Phương Thanh Tuyết tin Bùi Ngữ Hàm tình nguyện thành toàn cho mình, nhưng mà nếu như đã rời đi rồi, lại quay trở về, vậy thì đó còn là cảm giác quen thuộc đó sao? Sự yên bình của nàng ta ở trong thôn Hổ Đầu, chỉ là hư giả, bởi vì dù sao bọn họ cũng không phải cùng một loại người.

Mười mấy năm sau, Trần Đại Sơn và Tiểu Thúy già đi, thậm chí là chết già, đến lúc đó nàng ta nên thế nào? Sinh mệnh của các thôn dân, có thể có mấy lần mùa xuân hạ?

Đến trong bình phàm, đi trong bình phàm, là cuộc sống của bọn họ. Mà nàng ta, rõ ràng không phải như thế.

Nếu như đã bước ra rồi, vậy thì giống như tỉnh lại từ một giấc mộng vậy, đã biết là mơ, rất lưu luyến, nhưng mà lại không cần thiết phải quay trở về nữa, bởi vì mơ chính là mơ, không cần vì một giấc mơ, mà bỏ ra quá nhiều thời gian.

Phương Thanh Tuyết lại suy nghĩ những lời mà Bùi Ngữ Hàm nói.

Khiến cho nàng ta tuyệt vọng, đúng là không phải Bùi Ngữ Hàm, mà chính là tông môn mà nàng ta tin tưởng nhất.

Bùi Ngữ Hàm chỉ là đưa hiện thực đẫm máu, không hề che giấu gì mà bày ra trước mặt nàng ta mà thôi. Nhớ lại những chuyện này, trong lòng Phương Thanh Tuyết vô cùng phức tạp.

Cuối cùng Phương Thanh Tuyết đưa ra quyết định, thở dài một tiếng, nói.

“Không cần đâu, ta không dự định trở về, thật ra ta nên cảm ơn ngươi, là ngươi để cho ta hiểu được rất nhiều thứ, nói đi, ngươi muốn ta làm cái gì, nếu như có thể làm được, ta đều có thể đồng ý.”

Phương Thanh Tuyết cũng không biết bản thân là có tâm tình như thế nào khi đồng ý chuyện này.

Vốn dĩ nàng ta và Bùi Ngữ Hàm nên là không đội trời chung, nhưng mà đến lúc này, trong lòn lại là không có thù hận gì nữa.

“Rất đơn giản, ta hi vọng ngươi trở về Quần Ngọc Các.”

Bùi Ngữ Hàm không vòng vò, một câu nói kinh người.

“Cái gì?”

Phương Thanh Tuyết chau mày lại, vốn dĩ nàng ta đã thông minh, dường như trong chớp mắt ý thức được cái gì đó.

“Ngươi là muốn ta làm nội gián?”

Bùi Ngữ Hàm gật đầu, cười nói.

“Không phải đơn giản chỉ là nội gián, đợi đến khi ngươi quay trở lại Quần Ngọc Các, ta sẽ giúp đỡ ngươi, để cho ngươi lập được công lao lớn, ta sẽ cung cấp cho ngươi thiên tài địa bảo, thậm chí là những công pháp đỉnh cấp mà lúc trước Tiên Môn từng thất lạc, giúp cho ngươi trở thành thiên kiêu nhân tài, ta muốn ngươi lên như diều gặp gió trong Quần Ngọc Các!”

Phương Thanh Tuyết cau chặt mày lại.

“Rốt cuộc ngươi muốn làm cái gì?”

Phương Thanh Tuyết ngửi thấy một cỗ khí tức khiến cho nàng ta bất an.

Nữ nhân đáng sợ này, tuyệt đối là lại có suy nghĩ ác độc nào đó.

Rõ ràng tất cả mọi thứ còn chưa bắt đầu, nhưng đã khiến cho Phương Thanh Tuyết dựng đứng tóc gáy.

“Điều ta muốn làm rất đơn giản, chẳng qua là lo trước tính sau mà thôi, Ma Tông sắp trỗi dậy, trong Tiên Môn, nếu như có một tay chỉ thuộc về Ma Tông, vậy thì tất cả đều sẽ khác biệt rất lớn.”

Bùi Ngữ Hàm nhàn nhạt cười.

“Đương nhiên, một tay này, cũng là thuộc về Diệp Ninh, có lẽ ngươi hiểu được ý của ta.”

Hóa ra như thế.

Phương Thanh Tuyết bừng tỉnh nhận ra.

Điều này nhất định là kế hoạch mà Diệp Ninh đã chuẩn bị trước!!

Là Diệp Ninh và nữ nhân đáng sợ này hợp mưu, kế hoạch đã được định từ trước.

Tuy Phương Thanh Tuyết sống ở trong núi, nhưng mà tin tức vẫn là linh thông, cứ mấy ngày, nha môn sẽ cho ngươi đến thông Hổ Đầu tuyên truyền chuyện mới xảy ra nhất, nàng ta biết chuyện Diệp Ninh vừa mới khiến cho mười ba tông Thiên Môn bị trọng thương, thay đổi cục diện.

Nói thật, nàng ta không có cái gì thương tâm cả.

Khi vừa mới biết được tin tức này, thậm chí Phương Thanh Tuyết còn có chút cười trên nỗi đau của người khác.

Đến ngay cả bản thân nàng ta cũng không biết, bây giờ nàng ta đối với Tiên Môn, đã theo bản năng sinh ra cảm giác chán ghét. Đạo đức giả!

Đây chính là cảm nhận lớn nhất của nàng ta đối với Tiên Môn.

Nếu như ngươi thật sự lạnh lùng vô tình, vậy thì ngươi đừng có bày ra dáng vẻ hòa hợp vui vẻ. Hiện thực!

Khi nàng ta mất đi thực lực, lập tức bị vứt bỏ giống như rác rưởi vậy.

Tuy Phương Thanh Tuyết không phát hiện bản thân đối với Tiên Môn xảy ra ác cảm mãnh liệt, nhưng mà nàng ta lại phát hiện, cảm giác của mình đối với Diệp Ninh thay đổi rồi. Không thể nói là hảo cảm, nhưng đúng là không có hận ý gì cả.

Bởi vì Phương Thanh Tuyết phát hiện, sở dĩ Diệp Ninh đối kháng với Tiên Môn, đúng thật là đang làm một chuyện rất có ý nghĩa. Hắn không phải là vì bản thân, mà là vì vô số những người bình phàm trong thiên hạ nhìn có vẻ không liên quan gì đến hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!