Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 684: CHƯƠNG 684: ĐÂY CHÍNH LÀ KẾ HOẠCH LỚN CỦA DIỆP NINH SAO? (4)

Lúc trước Phương Thanh Tuyết sẽ không có cảm nhận gì khác biệt, nhưng mà bây giờ khi đã dung nhập vào trong cuộc sống của người bình thường, cuối cùng nàng ta cũng coi như là biết được Diệp Ninh vĩ đại như thế.

Hắn là một người tiên phong kiên định, cũng là một người đi đường cô độc. Hắn gần như là một mình gánh chịu địch ý của toàn bộ thế giới để đi về phía trước.

Hắn có thể đi đến được bước đường như ngày hôm nay, khiến cho Phương Thanh Tuyết không thể tưởng tượng được, đồng thời lại có cảm giác vô cùng may mắn. May mà có Diệp Ninh, hắn đối với thế giới này, đúng thật là có ý nghĩa không thể so sánh được. Hóa ra là như thế.

Phương Thanh Tuyết cho rằng bản thân hoàn toàn hiểu rồi.

Vốn dĩ nàng ta cho rằng, Diệp Ninh sau khi khiến cho Tiên Môn bị tổn thất nặng, có lẽ sẽ thỏa mãn với kết quả to lớn mà bản thân có được, nhưng mà không ngờ được là, thế mà Diệp Ninh lại âm thầm bày kế hoạch.

Bản thân nàng ta chính là một quân cờ.

Có lẽ Phương Thanh Tuyết không phải là con cờ duy nhất. Nàng ta tự tưởng tượng ra một bàn cờ.

Sau đó nàng ta phát hiện, dường như bản thân không hề có tâm lý kháng cự gì cả. Đối phó với Tiên Môn sao…

Đột nhiên trong đầu nàng ta xuất hiện hai khuôn mặt, một khuôn mặt là sự lạnh lùng của của trưởng bối khi nói nàng cút đi, một khuôn mặt khác là Tiểu Thúy nước mặt lưng tròng, nàng ta âm thầm hạ quyết tâm, hít một hơi thật sâu nói.

“Ta hiểu rồi, chuyện này, ta tình nguyện làm, ngươi nói thế nào, ta sẽ làm như thế.”

Nàng ta đồng ý dứt khoát nhanh gọn như thế.

Đúng là khiến cho Bùi Ngữ Hàm có chút không ngờ được, nhưng mà nàng ta không hề không hề nghĩ nhiều, mà là lấy ra một viên đan dược, dùng tay búng một cái, nói.

“Chuyện thứ nhất, đầu tiên là để cho ngươi hồi phục dung mạo.”

Rắc! Viên thuốc vỡ vụn.

Hóa thành vô số sương mù lạnh lạnh, rắc lên trên mặt Phương Thanh Tuyết.

Những dấu vết ghê tởm trên mặt của Phương Thanh Tuyết, giống như là băng tuyết tan chảy vậy, nhanh chóng biến mất.

Nàng ta ngây ngốc vuốt ve da dẻ mịn màng của mình, lại phát hiện bản thân không hề có vui mừng giống như trong tưởng tượng. Dung mạo xinh đẹp không nhất định thật sự lương thiện.

Trong bề ngoài xấu xí ẩn chưa chắc đã ẩn chứa trái tim không lương thiện.

Mà dường như đồng thời, trong rừng rậm bên ngoài ba trăm sặm ngoài thành Tấn Dương, có một bóng người đi ra. Hắn có chút gấp gáp đựng đợi ở chỗ đó.

Cuối cùng nhìn thấy một người xuất hiện, sau đó lộ ra vẻ điên cuồng vui mừng.

“Tiền bối, cuối cùng ngài cũng đến rồi!”

Nếu như đệ tử của Vũ Hóa Môn ở đây, nhất định có thể nhận ra, người đang gấp gáp đứng đợi ở đó, thế mà lại là đại trưởng lão Mạc Hạo Nhiên của Vũ Hóa Môn.

Ngày bình thưởng trưởng giáo bế quan không ra ngoài, Mạc Hạo Nhiên chủ trì các chuyện lớn nhỏ của Tiên Môn, uy tín rất cao, quyền lực lớn, đều khiến cho người khác kính trọng. Ở thế giới này, Mạc Hạo Nhiên tuyệt đối có thể được tính là một trong những nhân vật lớn đỉnh cao nhất.

Nhưng mà hôm nay, lại thể hiện ra có chút kỳ quái.

Loại nhân vật như hắn, từ trước đến nay đều là vui vẻ tức giận không thể hiện ra ngoài, rất ít khi gấp gấp như lúc này. Mà khi nhìn thấy cuối cùng cũng có người đến, gấp gáp lại chuyển hóa thành khiêm tốn.

Không sai, chính là khiêm tốn.

Phải biết rằng với địa vị của Mạc Hạo Nhiên, cho dù là nhìn thấy thái thượng trưởng lão cấp bậc Thiên Tiên, chẳng qua cũng chỉ là chắp tay chào hỏi mà thôi, tuyệt đối sẽ không biểu hiện khiêm tốn như thế này.

Thậm chí cũng không thể dùng khiêm tốn để hình dung nữa, nhìn bộ dáng cúi đầu khom lưng của Mạc Hạo Nhiên, làm gì có một chút nào tư thái của đại trưởng lão Vũ Hóa Môn, giống như một kẻ tiểu nhân xu nịnh vậy.

“Tiền bối, cuối cùng ngài cũng đến rồi.”

Mạc Hạo Nhiên nhìn thấy phía trước mắt đột nhiên xuất hiện Nam Cung Lương Nhân. Đầu đã cúi thấp lại càng thấp hơn, eo cũng rõ ràng cúi thấp hơn mấy tấc.

Nói thật, ở trên thế giới này, trên cơ bản không có người nào có thể khiến cho Mạc Hạo Nhiên khom lưng uốn gối như thế… ngoại trừ Nam Cung Lương Nhân.

Vì sao nói như thế? Nguyên nhân rất đơn giản, Nam Cung Lương Nhân mạnh.

Trận chiến Chương Hà, vẫn như trước còn mới ngay trước mắt, trí nhớ của Mạc Hạo Nhiên không có kém như thế, hắn ta không chỉ nhớ Nam Cung Lương Nhân dùng sức của một người giết mười ba tông Tiên Môn mất mũ cởi giáp, hắn ta càng nhớ rõ hơn, cái mạng nhỏ của mình vẫn còn đang nằm ở trong tay của Nam Cung Lương Nhân!

Không sai, lời nguyền của Nam Cung Lương Nhân dành cho Mạc Hạo Nhiên vẫn như trước ở trong cơ thể. Tuy còn chưa phát tác, nhưng mà lại khiến cho hắn ta giống như mắc gai ở họng.

Bình thường Mạc Hạo Nhiên vẫn luôn nghĩ một vấn đề, rốt cuộc mình phải làm cái gì? Vấn đề này đã quấn lấy hắn ta rất lâu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!