Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 701: CHƯƠNG 701: CÓ THỂ LÀM CHO DÂN HIỂU, NHƯNG KHÔNG THỂ ĐỂ CHO DÂN BIẾT (2)

Nhưng mà Diệp Ninh làm như thế, không phải là hoàn toàn đảo ngược điều này sao? Trần Nhiên lộ ra thần sắc nghiêm nghị, nói.

“Không được nói linh tinh, sắp xếp này là Diệp đại nhân đích thân ra lệnh, những lời mà ngài ấy nói, tuyệt đối không bao giừ sao, người trong thiên hạ này đều nên phục tùng vô điều kiện mới đúng!”

Rất rõ ràng, Trần Nhiên đối với Diệp Ninh đã đến mức độ sùng bái mù quáng rồi. Điều này khiến cho hai người ít nhiều có chút ngượng ngùng.

Bọn họ đối với Diệp Ninh nhiều nhất là tán thưởng và bội phục, chưa đạt đến mức độ sùng bái, vì thế bọn họ căn bản không thể nào hiểu được, cũng không thể nào đồng tình.

Nếu như Diệp Ninh nói cái gì chúng ta tin cái đó, vậy thì nếu như hắn bảo nước Ngụy ta trực tiếp đầu hàng, vậy thì chẳng phải ta cũng phải làm theo sao? Chuyện này sao có thể?

Vì thế hai người đều không nói gì. Trần Nhiên tiếp tục nói.

“Diệp đại nhân từng nói, tất cả mọi thứ trên thế gian này đều là lừa trên gạt dưới, phần nhiều đều là người biết nhiều, lừa gạt người biết ít hơn, vì thế phải nghĩ cách giải quyết vấn đề từ chỗ căn bản nhất, đó chính là phải khiến cho trong lòng bách tính tự biết mình, như thế nào là trong lòng tự biết mình đây? Đương nhiên là cần chúng ta cố gắng rồi, để cho bách tính biết, bọn họ một năm nên giao bao nhiêu lương thực, người già có thể hưởng thụ phúc lợi gì… Từng điều như thế, đều là những chuyện liên quan mật thiết với nhau, một khi trong lòng bọn họ tự biết mình, nếu như người trong thiên hạ muốn lừa gạt, là chuyện không thể nào nữa.”

Nghe đến đây, Tào Mạnh bắt đầu có hứng thú.

“Nhưng nếu như tiểu lại đến tuyên đọc cố ý không nghiêm túc thì sao?”

Trần Nhiên cười lớn hai tiếng, nói.

“Chuyện đó sao có thể không nghiêm túc chứ? Mỗi lần có chính sách mới nào đó, đều nhất định phải triệu tập bách tính toàn thôn để tuyên đọc, đọc ít nhất ba lần, nếu như có người không hiểu, thì phải không được không kiên nhẫn đi giải thích, chỉ khi bách tính hoàn toàn hiểu được, mới ký tên vào, nếu như không thể có được chữ ký của tất cả bách tính, vậy thì chuyện này sẽ không được tính là hoàn thành, vì thế mỗi lần tiểu lại đến, đều không dám lơ là chuyện này.”

Hai mắt Chu Á Văn sáng lên.

“Đây đúng là một cách hay, vậy thì bách tính có phản ứng như thế nào?”

Trần Nhiên nói.

“Lúc mới bắt đầu, bách tính không coi là chuyện gì cả, dù sao kiến thức của bọn họ cũng là có chút khuyết thiếu, cũng không quá hiểu những thứ này, chỉ là nửa hiểu nửa không nghe xong, mơ mơ hồ hồ ký xuống, nhưng mà không qua bao lâu, bọn họ phát hiện những chính sách này có liên quan rất lớn đến bọn họ, ví dụ như, Diệp đại nhân quy định, nói phàm là người già từ sáu mươi tuổi trở lên, thời điểm hết năm Tết đến, nha môn dều sẽ phát lương thực thịt cho bọn họ, những người già tuổi lớn hơn, thậm chí quan phụ mẫu địa phương còn đích thân đến hỏi thăm, ví dụ như, trường học ở dưới chân núi không thu bất kỳ khoản học phí này, nhưng mà phải thu một chút phí sách vở mang tính tượng trưng, nếu như có gia đình khó khăn, cũng không cần lo lắng, cũng có thể xin trợ cấp hộ nghèo, ví dụ nữa, trong huyện có công trình lớn nào đó, cần thanh niên trai tráng, nam tử nhàn rỗi trong thôn có thể đến đó làm việc, phải biết rằng bình thường công việc ở trong huyện, đều là lo ba bữa cơm, hơn nữa đãi ngộ cũng không tệ…”

“Lâu dần, bách tính phát hiện, những chính sách này, thế mà lại là chuyện liên quan đến các phương diện công việc của bọn họ, vì thế sau này cũng không dám lơ là nữa, mỗi lần tiểu lại đến, bách tính đều vô cùng tích cực, nhất định phải hoàn toàn tìm hiểu rõ mới được.”

“Đây cũng là nguyên nhân vì sao Diệp đại nhân phải định kỳ tổ chức hành động xóa mù chữ, chính là muốn để cho người ở trong thôn dù ít dù nhiều có thể nhận biết được mấy chữ, như thế tầm nhìn cũng có thể mở rộng hơn một chút, khi gặp phải tiểu lại tuyên đọc chính sách, cũng có thể có chút năng lực đọc hiểu, mà không đến mức hai mắt đều đen.”

Trần Nhiên nói quá nhiều, có chút khát nước.

Hắn lấy một bình nước ở bên cạnh, ừng ực uống mấy ngụm. Mà hai người Tào Mạnh và Chu Á Văn lại lần nữa rơi vào trong trầm tư.

Hai người bọn họ đều không đơn giản, một người là Ngụy Vương, một người là thượng khanh nước Ngụy, bất luận là năng lực hay là địa vị, đều là không có gì để bới móc.

Nhưng mà hôm nay, ở trước mặt một tiểu lại nho nhỏ, lại giống như một học sinh vậy, mỗi một câu mà đối phương nói, hai người đều phải trầm mặc một chút thời gian để tiêu hóa.

Nhưng điều này rõ ràng không phải Trần Nhiên có bao nhiêu cao minh.

Trần Nhiên chỉ là một tiểu lại trung thành với trách nhiệm mà thôi, người thông minh chân chính, chính là Diệp Ninh mà Trần Nhiên vô cùng sùng bái. Diệp Ninh không thỉ có thể khống chế phương hướng chung, mà còn có thể quan tâm đến những chi tiết này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!