Bọn họ không biết câu nói chi tiết quyết định thành bại, nhưng mà khoảnh khắc này lại có cảm ngộ tương tự như thế. Tiểu lại như thế, bách tính như thế, Tính Châu sao có thể không hưng thịnh?
Trên vùng đất khô cằn như vậy, đúng thật là đã hoàn toàn thay đổi rồi.
Trần Nhiên uống nước xong, đưa bình nước cho hai người.
“Có lẽ hai vị đã khát rồi đúng không, không bằng uống hai ngụm, đây đều là nước đun sôi để nguội, yên tâm đi.”
Tào Mạnh sao có thể uống nước người khác từng uống, đang định từ chối, nhưng mà sau khi nghe đến những điều phía sau Trần Nhiên nói, lại ngây ra.
“Nước đun sôi để nguội?”
Trần Nhiên cười toét miệng, kiêu ngạo nói.
“Đây cũng là sắp xếp của Diệp đại nhân chúng ta, ngài ấy nói, ở trong nước lạnh, có vi sinh vật mà chúng ta không nhìn thấy được, những vi sinh vật này, chính là nguyên nhân dẫn đến bệnh tật của con người, vì thế để cơ thể khỏe mạnh, cổ vũ tất cả mọi người đều uống nước nóng, nước ở trong bình nước của ta, đầu tiên đun sôi trước, sau đó thì để nguội.”
Tào Mạnh nghe xong, chỉ cảm thấy hoang đường, nhưng mà hắn cũng không thể nào ở ngay trước mặt Trần Nhân nói đây là lời nói linh tinh, nhưng cũng biểu đạt ra vẻ không tin của mình.
“Chuyện này sao có thể? Từ nhỏ đến lớn đều uống nước lạnh, nhưng từ trước đến nay chưa từng bị bệnh.”
Trần Nhiên nhìn Tào Mạnh từ trên xuống dưới, nói.
“Có lẽ các hạ là võ giả đúng không.”
Tào Mạnh gật đầu.
Hắn không chỉ là võ giả, mà thực lực còn rất mạnh, đã đến trình độ Tông Sư rồi…
“Vậy thì đúng rồi, võ giả có nội khí, người tu hành có linh lực, cho dù là người đọc sách, trong cơ thể cũng có văn khí bảo vệ, nhưng mà bách tính bình thường, cái gì cũng không có, là người yếu đuối nhất, vì thế mới bị những vi sinh vật ở trong nước làm hại, Diệp đại nhân từng nói, những vi sinh vật này không nhìn thấy cũng không sờ được, nhưng mà đúng là có hại đối với con người, nếu như ngài ấy đã nói như thế, vậy thì không thể nào là gạt người, bây giờ trên dưới Tính Châu, trên có người già, dưới có trẻ nhỏ, đều chỉ uống nước đun sôi.”
Trần Nhiên nhàn nhạt nói.
Tào Mạnh và Chu Á Văn lại lần nữa nhìn nhau, đối với chuyện này, hai người giữ thái độ hoài nghi.
Dù sao loại chuyện này cũng chưa từng có nghiệm chứng, nhưng chuyện này không quan trọng, uống nước đun sôi thì uống nước đun sôi đi, trái phải chẳng qua là đốt thêm chút than mà thôi, thông qua chuyện này, điều khiến cho bọn họ cảm thấy thật sự đáng sợ, thật ra vẫn là sức hiệu triệu của Diệp Ninh.
Phàm là những điều mà Diệp Ninh nói, giống như là khuôn vàng thước ngọc vậy, căn bản sẽ không có người nào hoài nghi, tất cả mọi người đều không có bất kỳ thắc mắc nào, trực tiếp bắt đầu chấp hành.
Loại sức ảnh hưởng này, mới là điều bọn họ phải quan tâm.
Có lẽ nhìn ra được Tào Mạnh và Chu Á Văn không đồng ý với chuyện này, Trần Nhiên cũng không giải thích cái gì, những người đến từ bên ngoài này, không mù quáng giống như Tính Châu, tồn tại lòng hoài nghi đối với những mệnh lệnh khó mà hiểu được của Diệp Ninh, cũng là điều vô cùng bình thường.
Trần Nhiên quay trở lại chủ đề chính, tiếp tục nói những chuyện mà bọn họ cảm thấy hứng thú.
“Liên quan đến chuyện để cho bách tính hiểu được những việc xảy ra trong triều đình, Diệp đại nhân còn từng kể một câu chuyện, ngài ấy nói ở trong quá khứ xa xôi, đã từng có chuyện kết oán giữa người với người, vì thế trong lòng sinh ra sát ý, muốn đối phương đi chết, vì thế chuẩn bị một trăm lượng bạc mua người giết người, nhưng mà người cầm bạc, lại không muốn đích thân ra tay, vì thế lấy ra năm mươi lượng bạc, giao cho ba người, ba người chỉ có được năm mươi lượng bạc, vì số bạc này mà đi giết người, ít nhiều cũng có chút không đáng, vì thế lại lấy ra hai mươi lượng, giao cho tên côn đồ chơi bời lêu lổng, để cho người đó đi làm chuyện này, tên côn đồ tuy bình thường rất ngang ngược, nhưng mà giết người, lại cũng là không dám, hơn nữa, tiền thật sự quá ít, vì thế lại giữ lại mười lăm lượng, chỉ lấy ra năm lượng, giao cho một nhân vật nhỏ bé dưới tay của mình, mà lúc này năm lượng bạc còn có thể làm cái gì chứ? Chỉ sợ rằng đến việc mua con cây đao sắc bén cũng không làm được.”
“Câu chuyện này chính là đối ứng với triều đình, ở trong quá khứ, kinh thành chấn tai, đã phát ra lương tiền, còn mười phần, đến địa phương chỉ có bảy phần, sau đó đến trong huyện, chỉ còn lại năm phần, cuối cùng đến trên tay bách tính, nhiều nhất chỉ còn ba phần.”
“Vì thế, muốn hoàn toàn diệt trừ hoàn toàn hiện tượng lừa trên gạt dưới, bách tính nhất định phải biết rất nhiều chuyện.”
Trần Nhiên cười nói.
“Bây giờ sự vụ trên dưới Tính Châu ta, trên cơ bản đều là công khai minh bạch, có thể nói là đến người qua đường cũng biết, muốn lừa trên gạt dưới, là chuyện không thể nào.”
Chu Á Văn hỏi.
“Chuyện này là vì sao?”