Rất nhiều người bất giác đặt tay lên chuôi kiếm ở bên hông nắm thật chặt. Đây là phản ứng theo bản năng.
Trong nháy mắt một bầu không khí gươm súng sẵn sàng, đã thể hiện ra ngoài.
Đương nhiên bọn họ có lý do làm như thế, bởi vì chuyện lo lắng nhất vẫn là xảy ra rồi.
Thân phận của Tào Mạnh vừa tôn quý vừa đặc biệt, nhân vật giống như Tào Mạnh, bất luận làm cái gì đều không nên để bản thân rơi vào nguy hiểm, đường đường Ngụy Vương, không có bất kỳ biện pháp bảo vệ nào mà đến Tính Châu, một khi bại lộ thân phận, hậu quả có thể nói là không thể tưởng tượng nổi!
Đổi một suy nghĩ khác, nếu như bọn họ là Diệp Ninh, ở trong tình huống khi phát hiện Tào Mạnh tự đến tận cửa, bọn họ sẽ buông tha cho Tào Mạnh sao? Đáp án đương nhiên là không.
Trực tiếp giết chết, cũng không cần thiết, nhưng ít nhất cũng là giam lỏng lại, dùng để uy hiếp nước Ngụy.
Vì thế, suy nghĩ đến hậu quả đáng sợ, bọn họ đã chuẩn bị để huyết chiến, có mấy người kinh nghiệm phong phú, càng là ánh mắt nhìn ngó, quan sát bốn phía, bọn họ đang ý đồ tìm kiếm một con đường chạy trốn.
Tuy nói Tấn Dương là hang ổ của Diệp Ninh, muốn chạy trốn khỏi nơi này trên cơ bản có thể nói là chuyện không thể nào, nhưng bọn họ vẫn như trước kiên định chấp hành sứ mệnh của bản thân.
Nhưng mà đúng vào lúc này, Tào Mạnh lại bất ngờ giơ tay, thấp giọng nói.
“Các ngươi đang làm cái gì? Tất cả lùi xuống cho ta!”
Mọi người khó mà tin được nhìn Tào Mạnh.
Nhưng mà thứ chào đón lại là ánh mắt không cho phép hoài nghi của Tào Mạnh. Vì thế, đám người chỉ có thể lùi về phía sau.
Mà Tào Mạnh lại là hít một hơi thật sâu, bây giờ hắn cũng xem như là hồi thần lại, sau chấn kinh và kinh hãi ban đầu, hắn dần đần hồi phục bình tĩnh.
Người có thể làm việc lớn, tự nhiên có chỗ hơn người, nước Ngụy của Tào Mạnh, là mạnh nhất trong sáu nước, mà hắn cũng là được người trong thiên hạ đánh giá là kiêu hùng “có phong thái giống Thái Tổ” nhất.
Càng là thời điểm nguy cấp như thế này, Tào Mạnh càng có thể giữ được bình tĩnh, sự bình tĩnh này, chính là bởi vì hắn chú ý đến một chuyện, hình như Diệp Ninh không có địch ý.
Ít nhất bây giờ không có.
Nhìn dáng vẻ của Diệp Ninh, cả người một thân bạch y, một chiếc quạt xếp, thế mà trên người lại không còn vật gì khác.
Mà bên người Diệp Ninh, cũng không có hộ vệ nào bảo vệ, chỉ có một trái một phải, hai thị nữ nhìn rất yêu kiều đáng yêu hầu hạ mà thôi.
Đặc biệt là nụ cười của Diệp Ninh, mang theo một cỗ hương vị dịu dàng, điều này khiến cho Tào mạnh nghĩ đến bốn chữ “quân tử như ngọc”. Tào Mạnh không phát giác được bất kỳ địch ý nào ở trong trà lâu.
Điều này nói rõ một chuyện, hình như Diệp Ninh không có ý muốn hại Tào Mạnh, đương nhiên, có lẽ phía sau sẽ lật mặt, nhưng mà bây giờ tám phần là không có, nếu đã như thế, nếu như hắn gươm súng sẵn sàng, ngược lại lộ ra mình thấp kém, thể hiện ra bản thân là loại nhát gan.
Hơn nữa, ra tay ở đây, dùng mông nghĩ cũng biết không có bất kỳ phần thắng nào.
Thân phận đã bị bại lộ, vậy thì muốn giết ra một con đường máu chạy trốn cũng căn bản cũng là chuyện không thể, vì thế lúc này phe mình đã để lộ ra địch ý, sẽ chỉ khiến cho mọi chuyện càng trở nên xấu đi, mà sẽ không thể tốt hơn.
Nếu đã như thế, bản thân cần gì phải thể hiện căng thẳng như thế chứ?
Nếu như trên mặt Diệp Ninh đã nở nụ cười, vậy thì đương nhiên Tào Mạnh cũng không thể rơi xuống thế hạ phong, vì thế Tào Mạnh lộ ra một nụ cười ấm áp, chắp tay với Diệp Ninh nói.
“Diệp đại nhân, đã lâu không gặp.”
Hai người nhìn nhau, mỗi người một cảm xúc.
So với lần trước gặp mặt, tình huống của hai người đã có thay đổi nghiêng trời lệch đất.
“Sông núi tương phùng, hôm nay Tào huynh đến Tấn Dương, Diệp mỗ vô cùng vinh hạnh, nếu như có chỗ nào tiếp đãi không chu toàn, không phải là thể hiện ra ta không có đạo đãi khách sao? Nước trà của trà lâu này có chút thú vị, không biết Tào huynh có vui lòng thưởng thức, cùng bàn luận với Diệp mỗ một chút không?”
Diệp Ninh mỉm cười nói.
Mặc Ly ở bên cạnh nghiêng đầu, nàng không hiểu tình huống trước mắt, vẫn còn mơ mơ hồ hồ.
Nhưng mà trong lòng Huyên Huyên lại hiểu rất rõ, nàng biết, trong quá khứ Ngụy Vương Tào Mạnh là nhân vật có hy vọng trở thành hoàng đế nhất, cũng chính là nói, Tào Mạnh nhất định là kẻ địch của Đại Chu.
Nhưng mà kẻ địch gặp mặt, vì sao lại lộ ra dáng vẻ vui vẻ hòa thuận như thế này chứ? Điều này khiến cho Huyên Huyên có chút khó hiểu.
Đám người nước Ngụy, cũng không hiểu nổi.
Nhưng dường như trong lòng Tào Mạnh đã hiểu ra cái gì đó, vì thế cười sáng lạn, nói.
“Mời!”
Tào Mạnh đi theo bước chân của Diệp Ninh, đi lên nhã gian ở tầng hai. Đám người Chu Á Văn sừng người tại chỗ, có chút không biết nên làm thế nào.