“Đại nhân, chúng ta nên làm thế nào đây?”
Có người hoang mang hỏi.
“Đợi!”
Chu Á Văn hít một hơi thật sâu.
Hắn ta nhìn thấy Tào Mạnh kiên định như thế, trong lòng cũng có tính toán, bây giờ những chuyện có thể làm được không nhiều, tất cả đều xem tính tình của Diệp Ninh. Đi lên nhã gian, Diệp Ninh và Tào Mạnh ngồi đối diện nhau.
Một lúc sau, có người đưa lên hai tách trà xanh.
Hương trà bay khắp nơi, vô cùng thoải mái.
Vốn dĩ Tào Mạnh không hề có bất kỳ tâm tư nào để uống trà, nhưng mà khi ngửi thấy mùi thơm của trà bay quanh quẩn đúng thật là có chút hứng thú, hắn ta cầm tách trà lên, chỉ nhìn thấy tổng thể nước trà mà nói rất xanh trong, chỉ là có chút hơi ngả vàng, nhìn có vẻ vô cùng tự nhiên.
Đưa lên trước mũi ngửi một chút, hương trà dung nhập vào trong mũi, khiến cho cả người Tào Mạnh đều thả lỏng hơn rất nhiều.
“Từ sau khi đến Tính Châu, Tào mỗ có thể nói là được mở mang tầm mắt, có quá nhiều thứ mới lạ, nước trà giống như thế này, chính là một trong những thứ đó, cả đời này Tào mỗ chưa từng gặp qua lại nước trà nào như thế này.”
Tào Mạnh cười nói.
Trà đạo của thế giới này rất phát triển, nhưng mà lại có chút phát triển hơi quá.
Bởi vì quá mức cầu kỳ, một bình trà ngon, nhưng bỏ quá nhiều những thứ linh tinh vào trong đó, cái gì mà dược liệu, muối, giấm gì đó,…
Tóm lại, Diệp Ninh uống mất lần, đều khó mà nuốt xuống được.
Vì thế Diệp Ninh vì để thỏa mãn nhu cầu khẩu vị của mình, đã dùng phương pháp xao lá trà ở kiếp trước để xử lý lá trà, sau đó, chỉ dùng nước sôi để pha, nên đương nhiên hương trà nồng đậm.
Mát lạnh, tự nhiên, đây mới là hương vị nước trà nên có trong ký ức của Diệp Ninh.
Chỉ là không ngờ được, loại phương pháp uống trà của hắn vừa mới xuất hiện, đã lập tức nổi tiếng, vô số quan lại, người đọc sách, thế tộc, đều mô phỏng theo, trong các trà lâu của Tấn Dương, càng là bò từ dưới đi lên.
Giống như căn trà lâu mà hiện tại Diệp Ninh đang ngồi, thật ra chính là do Viện giám sát mở, bề ngoài là trà lâu, nhưng trong bóng tối là một trạm gác, quan sát các sự vụ lớn nhỏ trong Tấn Dương.
Vận khí của Tào Mạnh đúng là cũng có một chút tốt, nơi khác thì không đi, lại cứ phải đến trà lâu này, đây không phải là tự chui đầu vào lưới sao?
“Vốn dĩ trà đạo nên tự nhiên, ta cho rằng lúc phẩm trà, nên cảm nhận được vị đắng, cảm ngộ được nhân sinh, nên mới thay đổi một chút, nếu như Tào huynh thích, cũng là một vinh hạnh lớn.”
Diệp Ninh cầm tách trà lên, tự mình nhấp một ngụm. Quả nhiên lại là thứ do hắn sáng tạo ra!
Trong lòng Tào Mạnh cũng không biết đã cảm khái bao nhiêu lần, hắn ta cũng cầm tách trà lên, ngửi một chút, sau đó nhấp một ngụm nhỏ. Quả nhiên hương vị nồng đậm.
“Uống trà như thế, có chút hương vị đạm bạc, vẫn là Diệp đại nhân văn nhã, không hổ là người có thể được phong Thánh, phương pháp trà đạo này, chỉ thay đổi một chút, đã khiến cho người khác kinh hỉ như vậy.”
Tào Mạnh nhắm hai mắt lại, cảm nhận hương vị tự nhiên lan tỏa ở trong miệng, cảm khái nói.
“Quy luật của thế giới này, vốn dĩ không nên nên là không bao giờ thay đổi, trà đạo như thế, thật ra tất cả mọi chuyện đều như thế, bảo thủ giậm chân tại chỗ là hành vi ngu xuẩn nhất, thiên hạ không có thứ gì hoàn hảo tuyệt đối, chỉ có càng thêm hoàn hảo, Tào huynh nghĩ như thế nào?”
Diệp Ninh mỉm cười nói.
Những lời nói này, rõ ràng là có ý thâm sâu. Mí mắt Tào Mạnh giật giật, nói.
“Những lời này của Diệp đại nhân, đúng là có chút đạo lý, nhưng nếu như mù quáng tìm kiếm sự thay đổi, cũng không hoàn toàn là chính ác, chỉ lấy chuyện trà đạo để nói, Diệp đại nhân thiên phú kỳ tài, là văn nhân nhã sĩ đứng đầu, nên mới có thể sáng tạo ra phương pháp pha trà khiến cho người khác kinh hỉ như thế này, nhưng mà những người khác cũng có thể sao? Nếu như tùy tiện thay đổi, uống trà uống đến đau bụng thì làm sao? Uống chết thì làm thế nào? Phương pháp của tổ tông không nhất định là tốt nhất, nhưng ít nhất chứng minh không phải là sai, bởi vì đó là trải qua sự nghiệm chứng của thời gian, có lẽ dựa theo phương pháp của tổ tông trà được pha ra không ngon như thế, nhưng ít nhất sẽ không làm chết người, có đúng không?”
Hai người nhìn thì có vẻ nói cười, nhưng thật ra đã đang đối chọi gay gắt. Giữa hai bên đều hiểu ý của đối phương.
Diệp Ninh chậm rãi để tách trà xuống, nói.
“Ai nói là sẽ không uống chết người, chỉ có điều tầm mắt của Tào huynh quá cao, nhìn không thấy những người chết đi mà thôi.”
Câu nói này rõ ràng cũng là muốn nói cái gì đó.
Vốn dĩ Tào Mạnh theo bản năng muốn phản bác, nhưng mà lời đến bên miệng, lại bị chặn lại. Bởi vì trong đầu hắn ta xuất hiện một cảnh tượng.
Đó chính là cảnh tượng ở thôn Thạch Khê biên giới nước Ngụy.