Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 708: CHƯƠNG 708: KỲ SÁCH THIÊN CỔ “THÔI ÂN LỆNH”

Điều này sẽ khiến cho uy vọng của Đại Chu nâng cao vô hạn, cũng sẽ khiến cho năm nước khác, cảm thấy tuyệt vọng. Hơn nữa những cái khác không nói, con người Tào Mạnh, cũng là một nhân tài xuất sắc.

Nhưng mà Tào Mạnh lại có chút ý không nhận tình, hắn ta nghịch chén trà ở trong tay, lạnh lùng nói.

“Thảo nào Diệp đại nhân mời ta đến uống trà, quả nhiên là tồn tại tâm tư này, chắc không phải là ngươi cho rằng bắt được ta, thì có thể khiến cho nước Ngụy thần phục đó chứ?”

Tào Mạnh là một người không sợ chết, càng bức ép, ngược lại càng làm tăng lên ý không cam trong lòng hắn ta. Nhưng mà, Diệp Ninh lại lắc đầu, đích thân rót đầy nước trà cho Tào Mạnh, nói.

“Ta đã bao giờ nói muốn bắt Tào huynh chưa? Ta lại đã bao giờ nói, muốn bức ép nước Ngụy thần phục không? Ta mời Tào huynh uống trà, đầu tiên là bởi vì Tào huynh xứng đáng để kết giao, tiếp đó, mới là chuyện lớn của đất nước, nếu như đổi thành vị vương khác, ta lười nói nhiều thêm một câu với hắn, trực tiếp lệnh cho Viện giám sát bắt lại là được.”

Tề Vương, ở trong sáu vị vương, tính tính tàn bạo nhất, nước Tế vốn dĩ là nơi Nho đạo hưng thịnh, lại bị hắn ta dày vò đến mức chướng khí khắp nơi, xa hoa trụy lạc, ngày đêm ca hát, có thể nói là hôn quân trong hôn quân.

Diệp Ninh không nói dối, nếu như là Tề Vương dám đến, hắn đến gặp cũng không muốn gặp, trực tiếp bắt lấy là được. Những lời nói này của Diệp Ninh, khiến cho Tào Mạnh có chút bất ngờ, trong mắt hắn ta lộ ra thần sắc hoài nghi.

“Lời này của Diệp đại nhân, lẽ nào là nói, cho dù ta từ chối đề nghị của ngươi, ngươi cũng tình nguyện thả ta về nước?”

Diệp Ninh gật đầu, nói.

“Lời nói của quân tử, bốn con ngựa cũng không kéo được, ta cho rằng lời hứa của Diệp mỗ, có lẽ vẫn là rất đảm bảo đúng không.”

Nhìn ý cười trên mặt Diệp Ninh, Tào Mạnh tin rồi

Đúng thế, trong chớp mắt Tào Mạnh đã tin rồi.

Không bởi vì điều gì khác, chính là bởi vì đây là lời hứa của Diệp Ninh.

Vì thế nhất thời tấm thái của Tào Mạnh đã thay đổi, cỗ ý đồ phản nghịch lúc trước, trong chớp mắt đã dịu đi rất nhiều, ánh mắt hắn ta nhìn về phía Diệp Ninh lộ ra thần sắc phức tạp, nói.

“Tại sao?”

Tào Mạnh không hiểu.

Rõ ràng biết bắt được Tào Mạnh, là một chuyện chỉ có lợi mà không có hại.

Cho dù không thể bức ép nước Ngụy đầu hàng, nhưng cũng tuyệt đối khiến cho nước Ngụy ném chuột sợ vỡ bình, dù sao Tào Mạnh đường đường Ngụy Vương, cũng đã rơi vào trong tay Đại Chu.

Nước Ngụy nhất định sẽ lòng người hoang mang.

Tào Mạnh thầm nghĩ, nếu như đổi một góc độ khác, Diệp Ninh là hắn ta, đến địa bàn của hắn ta, vậy thì nhất định cũng là không nở giết Diệp Ninh, nhưng cũng tuyệt đối không thể nào thả Diệp Ninh đi, hắn ta vẫn chưa đến mức khoan hồng đại lượng như thế.

“Có hai nguyên nhân, thứ nhất, ta vừa nãy đã từng nói, ta sẽ không tùy tiện mời ngươi uống trà, ta muốn mời người, vậy thì đối phương nhất định phải lọt được vào mắt của ta, không giấu Tào huynh, trong sáu vị vương, cũng chỉ có một mình Tào huynh, có thể khiến cho ta cảm thấy được coi như là hào kiệt, còn về phần những người khác, chẳng qua chỉ là dạng giá áo túi cơm, vừa đúng lúc mà thôi! Vậy thì rất đơn giản rồi, nếu như là mời bạn bè uống trà, ta sao có thể có ác ý được cơ chứ? Đây không phải là đạo đãi khách.”

Diệp Ninh cầm tách trà lên, nói.

“Thứ hai, nói thật, sẽ có một chút làm tổn thương Tào huynh, nhưng Tào huynh là người hiểu chuyện, có lẽ ngươi biết, đến ngay cả Tiên Môn cũng bị Đại Chu đánh bại, bây giờ sáu nước đã mất đi ô bảo vệ, còn có thể giống như lúc trước, giữ vững được độc lập sao? Nếu như Đại Chu xuất binh thảo phạt, cho dù là sáu nước liên hợp lại, cũng chưa chắc đã là đối thủ, càng huống hồ, sáu nước lòng người không thống nhất, vốn dĩ chính là không phải cùng một trận tuyến, sao có thể làm đến được mức độ thân thiết chặt chẽ chứ? Vì thế, thật ra Tào huynh cũng không quan trọng giống như bản thân nghĩ, ta có thể bắt ngươi, để cho nước Ngụy ném chuột sợ vỡ bình, đúng là có thể làm như thế, nhưng mà không cần thiết.”

Những lời nói này của Diệp Ninh, cùng là nói vô cùng chân thành.

Nhưng cũng chính là bởi vì chân thành, mà khiến cho trong lòng Tào Mạnh có chút hơi khó chịu.

Tào Mạnh nhìn Diệp Ninh đang cầm tách trà, cũng cầm tách trà lên, hai người cùng nói một câu “mời” sau đó lấy tay áo che mặt, một ngụm uống cạn trà ở trong chén.

Nhưng mà hương vị lần này của nước trà, lại không có khổ tận cam lai, mà là có vị đắng chưa từng thấy. Vẫn luôn đắng đến tận trong lòng.

Bởi vì những lời nói này của Diệp Ninh, đúng là đã làm tổn thương đến Tào Mạnh. Thế giới này, cái gì làm tổn thương người khác nhất? Lời nói thật làm tổn thương người khác nhất!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!