Thật ra bản thân bản thân Tào Mạnh sao có thể không hiểu, thuận theo việc Tiên Môn thất bại, lúc trước sáu nước có được tình thế tấn công, trong chớp mắt đã biến mất. Đứng trước Đại Chu càng ngày càng hưng thịnh, nhất thời sáu nước trở nên vô cùng xấu hổ.
Đầu tiên, trong đầu Tào Mạnh hiểu rõ một điểm, Đại Chu nhất định sẽ thống nhất thiên hạ, đây là điều không có bất kỳ bất ngờ nào, chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, cùng với vấn đề cụ thể dùng phương thức gì.
Tiếp đó, Tào Mạnh cân nhắc so sách thực lực của phe mình và Đại Chu, trong tình huống không lo cường giả đỉnh cấp như Nam Cung Lương Nhân ta tay, chỉ dựa vào so sánh binh lực, thật ra nước Ngụy cũng không phải là đối thủ.
Còn về việc sáu nước liên hợp?
Tào Mạnh từng suy nghĩ đến. Nhưng mà tuyệt đối không thực tế.
Giữa sáu nước không hề hòa hợp, tuy nói bởi vì cùng đối mặt với kẻ địch, đại khái có thể thật sự hình thành liên minh, nhưng mà liên minh này vốn dĩ đã vô cùng yếu ớt, bởi vì bọn họ mỗi người có tâm tư riêng.
Loại liên minh lỏng lẻo này, chỉ là một cái giá, Tào Mạnh hoàn toàn không để vào trong mắt. Cũng chính là nói, nếu như Đại Chu thật sự ra tay, vậy thì nước Ngụy có tám phần là không còn gì để làm nữa.
Chính là bởi vì như thế, trong lòng Tào Mạnh vô cùng lo lắng. Nên mới có chuyến đi đến Tính Châu.
Tào Mạnh cảm thấy lo lắng và nghi hoặc của bản thân, chỉ có đến Tính Châu, mới có thể có được đáp án. Tào Mạnh hy vọng thông qua việc quan sát tân chính, quan sát Diệp Ninh, tìm được một con đường thoát cho nước Ngụy.
“Lời nói của Diệp đại nhân không sai, nếu như thật sự đánh nhau, nước Ngụy sẽ không phải là đối thủ của Đại Chu.”
Nói đến đây, Tào Mạnh không ngừng thở dài, không lâu lúc trước, Tào Mạnh vẫn còn là chư hầu đứng đầu thiên hạ, là hạt giống có khả năng tranh đoạt thiên hạ nhất trong mắt mọi người, nhưng mà bây giờ, đã thừa nhận thất bại của bản thân rồi, nói không bức bối, không thấy vọng nhất định là chuyện không thể nào, vì thế Tào Mạnh thở dài một tiếng, nói: “Diệp đại nhân nói có đạo lý, nếu như thật sự ra tay với nước Ngụy, chỉ cần xuất binh thảo phạt là được, cần gì phải dùng những thủ đoạn này.”
Nói đến cuối cùng, đã khó che giấu được sự tuyệt vọng. Ngược lại Diệp Ninh khích lệ nói.
“Tào huynh cũng không cần chán nản như thế, ở trong mắt của ta, ngươi là hào kiệt một phương, ủ rũ mất chí khí như thế, không phải là phong cách của ngươi.”
Đây đã là lần thứ hai Diệp Ninh nói Tào Mạnh là hào kiệt rồi.
Lần đầu tiên nói có thể là một lời khen.
Nhưng mà lần thứ hai nói, rõ ràng ý tứ trong đó đã có chút khác biệt. Điều này khiến cho Tào Mạnh cảm thấy có chút kỳ quái.
“Ở trong mắt của Diệp đại nhân, loại người như Tào mỗ, đáng ra nên là loạn thần tặc tử mới đúng đúng không? Nhưng ngươi lại coi ta là một hào kiệt, đây không phù hợp với thân phận hiện tại của Diệp đại nhân.”
Những lời hôm nay Diệp Ninh nói, nếu như truyền ra ngoài, nhất định sẽ gây ra sóng to gió lớn.
Dù sao ở trong mắt của mọi người, Diệp Ninh là người đầu tiên phản Tiên Môn và sáu nước, thế mà hắn lại đánh giá cao Tào Mạnh như thế, đây rõ ràng là một chuyện khiến cho người khác vô cùng chấn kinh.
“Ta nói Tào huynh là hào kiệt, là bởi vì ở trong lòng của ta, cảm thấy Tào huynh xứng đáng với danh tiếng hào kiệt, cho dù là đứng ở trước mặt người ngoài, ta vẫn sẽ nói như thế.”
Diệp Ninh nhàn nhạt cười, nói.
“Còn về nguyên nhân, rất đơn giản, ta nhớ năm đó khi Tào huynh khởi binh, đã từng nói một câu: Tào mỗ ta khởi binh, không phải là vì quan cao hậu lộc, không phải vì lưu danh sử xanh, chỉ là vì muốn khiến cho nhân gian này, có dáng vẻ mà nhân gian nên có, khiến cho bách tính có một con đường sống, khiến cho trật tự của thế giới này, lại lần trở quay trở lại bình thường!”
Nghe thấy câu nói này, Tào Mạnh có chút xúc động.
Đây là lời khi hắn còn trẻ tuổi nhiệt huyết từng nói qua, bây giờ khi lại lần nữa nghe thấy, chỉ cảm thấy cả người đều trở nên có chút hơi nóng.
“Những lời này, đúng là Tào mỗ từng nói, nhưng đó đã là chuyện của quá khứ rồi.”
Diệp Ninh lắc đầu nói.
“Đúng là chuyện của quá khứ, nhưng mà lại không đại biểu không có bất kỳ ý nghĩa nào, Tào huynh khởi binh, theo ta thấy, không phải là một chuyện đại nghịch bất đạo, thật ra Diệp Ninh ta, cũng là một người ly kinh phản đạo, những thứ tư tưởng trung quân quân quân thần thần phụ tử, dưới cái nhìn của ta, là sự giam cầm tư tưởng, là tư tưởng thối nát, một người, là một cá thể độc lập, thì nên có sức phán đoán của bản thân, chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm, không có ai so với bản thân mình rõ ràng hơn.”
“Trong quá khứ, Đại Chu hôn quân nắm quyền, triều đình chướng khí khắp nơi, các châu quận phản loạn bốn phía, binh qua như nước, bách tính nay đây mai đó, thi thể nằm khắp đường… Giống hết với cảnh tượng loạn thế, phàm là người có thông minh, có ai mà không muốn kết thúc loạn thế, Tào huynh khởi binh, lại lần nữa xây dựng lại vùng đất Duyễn Châu, hồi phục dân sinh, khiến cho hàng vạn bách tính, có con đường sống, đây không phải là anh hùng hào kiệt thì là cái gì?”