“Ta nói khó nghe một chút, cho dù là ta, khi đó đối diện với loại tình huống như Tào huynh, ta cũng rất có khả năng sẽ khởi binh, bởi vì thế đạo ăn người đáng chết này, nó không nên được tồn tại! Đại trượng phu nên cầm kiếm dài ba thước, lập nên quân công! Chỉ là người cần còn có một chút nhiệt huyết, còn có một ước mơ, thì không nên khoanh tay đứng nhìn!”
Những lời nói này, Diệp Ninh nói đúng là vô cùng ly kinh phản đạo. Phải biết rằng ở trong mắt của người thiên hạ, hắn là người đứng đầu ủng hộ Đại Chu.
mua truyện dịch inbox điện thoại 0..8..6..5..1..0..8..2..5..1
Có thể nói như thế này, Đại Chu không có Diệp Ninh, thì tương đương với một người mất đi toàn bộ nửa thân dưới. Diệp Ninh chống đỡ toàn bộ Đại Chu.
Một người như thế, nên yêu Đại Chu đến mức yêu đến tận xương cốt đi? Rất khó tưởng tượng được, người như thế có thể nói ra loại lời như thế này.
Lúc nào Tào Mạnh nghe đến ngốc luôn rồi.
Những lời này của Diệp Ninh, khiến cho Tào Mạnh nhiệt huyết bừng bừng, khiến cho hắn ta cảm nhận được sự tôn trọng, cũng khiến cho hắn ta, sinh ra tiếng vang mạnh mẽ, nhưng càng nhiều hơn, lại là khó mà tin được.
Bởi vì những lời ày là Diệp Ninh nói ra.
Thế mà Diệp Ninh lại nói ra những lời này, đúng thật là không thể tin được.
Làm sao Tào Mạnh biết được, vốn dĩ Diệp Ninh không phải là người của thế giới này, Diệp Ninh là người xuyên không, tư tưởng rộng mở, có năng lực suy nghĩ độc lập, đương nhiên Diệp Ninh không thể nào ở trong loại tình huống đó làm một người trung quân ngu xuẩn.
Nói thật, nếu như Diệp Ninh gặp phải tình huống như thế, phần lớn sẽ cảm thấy, sự tồn tại như Đại Chu là điều không cần thiết, dứt khoát diệt vong luôn đi.
Nhưng rất đáng tiếc, trời không theo lòng người, Diệp Ninh vừa mới trùng sinh, thì đã trùng sinh đến trong hoàng cung, sau đó lại là thế cục như vậy… Hắn không có lựa chọn nào khác, mơ mơ hồ hồ, từng bước từng bước một đi đến bước đường ngày hôm nay.
“Nếu như để cho người thiên hạ biết được những lời vừa rồi Diệp đại nhân nói, chỉ sợ rằng tam quan sẽ sụp đổ đi.”
Tào Mạnh lau mồ hôi.
Hắn ta đã nghe đến ngốc luôn rồi.
Diệp Ninh như thế này, thật sự là quá khác biệt.
Cho dù lúc trước Tào Mạnh từng có vô số suy đoán về Diệp Ninh, nhưng cuộc nói chuyện ngày hôm nay, đã lập tức phát hiện Diệp Ninh khác hoàn toàn với những người hắn ta từng gặp.
Xuất sắc hơn người, trên người toát ra một cỗ mị lực khiến lòng người hướng về.
Tào Mạnh không thể không thừa nhận, lúc này hắn ta đã có chút ý coi Diệp Ninh là tri kỷ rồi.
“Những lời Diệp đại nhân nói, thật sự là khiến cho Tào mỗ xấu hổ không dám nhận, thật sự không ngờ được, trên đời này người hiểu ta nhất, thế mà lại là Diệp đại nhân…”
Tào Mạnh nhìn Diệp Ninh thật sâu.
Hắn ta bị cảm động rồi.
Nói thật, chỉ dựa vào phần cảm giác đồng cảm này, Tào Mạnh có chút dao động rồi. Nhưng mà cuối cùng, trong lòng vẫn là có chút không cam tâm, đã ngăn cản sự kích động của hắn ta.
Tào Mạnh chậm rãi đứng dậy, chắp tay về phía Diệp Ninh nói.
“Vừa rồi những điều Diệp đại nhân nói, khiến cho Tào mỗ vô cùng cảm động, ta nói thật, nếu như thua trong tay Diệp đại nhân, là phúc khí của ta, ta không có bất kỳ oán hận nào.”
“Nhưng mà, bảo ta đầu hàng như thế, lại là không thể được, Tào mỗ ta là từ trên chiến trường từng bước từng bước giết ra được sự nghiệp, ta thà chiến đấu đến chết, cũng tuyệt đối không làm kẻ yếu hèn!”
“Nhưng mà, quốc lực của nước Ngụy với Đại Chu, tồn tại chênh lệch, đặc biệt là bây giờ tân chính đã bắt đầu, trong chớp mắt đã càng kéo dài khoảng cách giữa hai người, nếu như thật sự đánh nhau, nước Ngụy sẽ không phải đối thủ, vì thế tại hạ to gan, đưa ra một vấn đề khó, đều nói Diệp đại nhân là người thông minh nhất thiên hạ, nếu như trong tiền đề không động đao binh, Diệp đại nhân có thể tiêu diệt được nước Ngụy, vậy thì Tào mỗ, sẽ tình nguyện nhận thua, dâng nước quy hàng!”
Tào Mạnh cúi người xuống thật sâu.
Bởi vì Tào Mạnh biết vấn đề khó này của mình, thật sự là có chút ý cố ý làm khó. Nhưng mà trên thực tế hắn ta chính là muốn Diệp Ninh biết khó mà lui.
Tào Mạnh biết không phải đối thủ, cũng không tình nguyện đối địch với Diệp Ninh, nhưng mà hắn ta là một chiến sĩ, hắn ta không muốn cứ đầu hàng như thế, trong lòng chỉ còn lại một chút kiêu ngạo, khiến cho hắn ta cảm thấy, bản thân không ở trong tình huống không hề có bất kỳ phản kháng nào, mà đầu hàng, đó không phải là phong cách của hắn ta.
Tào Mạnh đưa ra vấn đề khó không thể nào giải quyết, cũng xem như là bản thân đã từng phản kháng đi. Suy nghĩ này, ít nhiều có chút ý tự lừa mình dối người.
Đơng nhiên, càng nhiều hơn là bắt nạt Diệp Ninh.
Theo cái nhìn của Tào Mạnh, đây là chuyện không thể nào, không động đao binh, sao có thể tiêu diệt được nước Ngụy? Một chút tự tin này, hắn ta vẫn là có.