Nhưng mà, Tào Mạnh không ngờ được, sau khi nghe thấy hắn ta đưa ra vấn đề khó này, Diệp Ninh lại cười nhẹ một tiếng, nói.
“Không chiến mà khom người đầu hàng sao… ta muốn hỏi Tào huynh, đã từng nghe đến Thôi Ân Lệnh chưa?”
Thôi Ân Lệnh?
Tào Mạnh sững người, sau đó trong đầu xuất hiện vô số dấu hỏi chấm.
Hắn ta không hiểu, “Thôi Ân Lệnh” mà Diệp Ninh nói, rốt cuộc là cái thứ gì?
“Chưa từng nghe đến.”
Tào Mạnh thành thật trả lời.
Diệp Ninh nhàn nhạt cười, nói.
“Vừa rồi Tào huynh từng nói, nếu như ta có thể ở trong tiền đề không động đao binh tiêu diệt nước Ngụy, vậy thì Tào huynh sẽ cam tâm tình nguyện quy hàng, nếu đã như thế, vậy thì ta nhất định không thể để cho Tào huynh thất vọng, “Thôi Ân Lệnh” này, có lẽ sẽ khiến cho Tào huynh hài lòng.”
Trong mắt Tào Mạnh lóe lên một tia khó mà tin được.
Hắn ta có chút không hiểu rõ, lẽ nào Diệp Ninh thật sự nghĩ ra cách rồi sao?
Phải biết rằng, sở dĩ Tào Mạnh đề ra vấn đề khó này, bởi vì hắn ta cảm thấy, Diệp Ninh không thể nào làm được. Nếu như không động đao binh, dựa vào cái gì mà nước Ngụy diệt vong?
Tào Mạnh thầm nghĩ, trên dưới nước Ngụy, đã sớm thống nhất một lòng, có thể sẽ bởi vì thế cục nghịch chuyển, mà xuất hiện mấy loại người phản nghịch, nhưng số lượng tuyệt đối không nhiều, hơn nữa cũng cảm thấy sẽ không phải là người nòng cốt của nước Ngụy.
Phàm là nòng cốt của nước Ngụy, tất cả đều là người ủng hộ kiên định nhất của Tào Mạnh, điểm này hắn ta có thể nắm chắc. Bây giờ vì sao nói nước Ngụy có tai họa vong quốc?
Nguyên nhân rất đơn giản, đó chính là so sánh thế lực hai bên địch ta đã rất mất cân bằng rồi, đứng trước binh phong của Đại Chu, sức phản kháng của nước Ngụy có hạn.
Dù sao Đại Chu đến Tiên Môn cũng có thể đối kháng được, càng đừng nói đến nước Ngụy nho nhỏ.
Nhưng mà ngoại trừ so sánh về sức mạnh cứng rắn ra, Tào Mạnh không cảm thấy tự bản thân nước Ngụy có bất kỳ tai họa ngầm nào. Diệp Ninh không động đao binh, lại muốn nước Ngụy diệt vong, đây tuyệt đối là việc nằm mơ giữa ban ngày.
Không phải Tào Mạnh chưa nhìn thấy việc đời, mà là hắn ta có tự tin đối với nước Ngụy, đây là đất nước một tay hắn ta gây dựng nên, vì thế vẻ khó có thể tin được trong mắt của hắn ta, chuyển thành hoài nghi, nói.
“Ồ? Nếu đã như thế, vậy thì mời Diệp đại nhân để cho tại hạ mở mang tầm nhìn một chút.”
Trong mắt Tào Mạnh lộ ra mấy phần khiêu khích.
Bởi vì hắn ta cảm thấy, cho dù Diệp Ninh có thông minh như thế nào, cũng không thể nào làm được loại chuyện này.
Chỉ cần Tào Mạnh không chết, những người ở dưới tay sẽ không làm phản, trên dưới một lòng, nước Ngụy sẽ không có tai họa diệt vong.
Thậm chí hắn ta còn dự định làm theo tân chính, không nói hoàn toàn làm theo, nhưng có thể kết hợp với tình hình nước Ngụy, làm một chút cải cách, như thế, cũng có thể mang đến cho bách tính càng nhiều ân trạch hơn.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, lòng dân cũng sẽ quy phục, phải biết rằng điều mà lão bách tính muốn rất đơn giản, có thể sống giống như con người, đó đúng thật chính là cuộc sống trong mơ.
Nhìn thấy biểu cảm này của Tào Mạnh, Diệp Ninh vẫn như trước mỉm cười. Chắc rằng tên này vẫn cho rằng Diệp Ninh đang nói khoác. Tào Mạnh đây là không biết sự lợi hại của “Thôi Ân Lệnh”.
Vì sao nói Thôi Ân Lệnh là kỳ sách thiên cổ?
Chính là bởi vì kế sách này không có cách hóa giải, rõ ràng đường đường là dương mưu, làm tan rã từ nội bộ kẻ địch.
Năm đó thời kỳ Đại hán, ngoại thích hoành hành, thân vương bá đạo, thế cục cũng không tốt hơn bao nhiêu so với Đại Chu hiện tại, nhưng chính là dựa vào Thôi Ân Lệnh, đã một lần hành động giải quyết được vấn đề khó quấn quanh người mấy đời, lập nên căn cơ vững chắc cho nhà Hán mạnh mẽ sau này.
Vì thế, Diệp Ninh thể hiện ra vô cùng tự tin, hắn nhìn Tào Mạnh, nhàn nhạt nói.
“Dám hỏi Tào huynh, ngươi có bao nhiêu người con trai?”
Tào Mạnh chau mày, hắn ta không hiểu vì sao Diệp Ninh lại hỏi như thế, nhưng điều này cũng không có cái gì để che giấu, vì thế thành thật nói.
“Tổng cộng có bảy người con trai.”
Bảy người con trai, ở thời đại này, không tính là nhiều, đặc biệt là đối với loại cấp bậc vương gia như hắn Tào Mạnh mà nói. Lúc trước nhắc đến Tề Vương hoang đường, tổng cộng con cái đều sắp đến hơn một trăm người.
Bách tính bình thường có thể sẽ còn suy nghĩ đến con cái quá nhiều không nuôi nổi, nhưng mà đối với người có quyền có thế mà nói, không cần phải phải làm biện pháp bảo vệ nào, nếu như có con, vậy thì cứ sinh là được.
Nhân đinh hưng vượng, gia nghiệp mới có thể hưng vượng, đây được xem như là truyền thống lâu đời rồi. Diệp Ninh gật đầu, lại hỏi tiếp.
“Ở trong bảy người con trai này, Tào huynh coi trọng người con nào nhất? Nếu như sau trăm năm nữa, ngươi sẽ ký thác nước Ngụy cho ai.”