Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 712: CHƯƠNG 712: ÂM MƯU KHÔNG GIẢI ĐƯỢC (2)

Vấn đề này khiến cho Tào Mạnh rơi vào trong suy nghĩ, nhưng không hề trầm tư bao lâu, hắn ta do dự một chút, nói.

“Có lẽ là trưởng tử Tào Hằng của ta, tính tình của nó giống ta nhất, lại còn là đích trưởng tử, lại lập được mấy lần chiến công, ở trong quân rất có uy vọng, nếu như rèn luyện thêm mấy năm nữa, có thể thành tài, so sánh ra, thiên tư của những đứa con khác so với nó, ít ít nhiều hiều có chút khoảng cách.”

Loại chuyện lập người kế thừa, là điều thân làm người quân vương nhất định phải suy tính.

Tuy Tào Mạnh hiện tại vẫn được xem như đang ở thời kỳ sung mãn, nhưng mà trong lòng vẫn là phải suy tính chuyện này nhiều một chút. Bình thường nhìn hắn ta có vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã âm thầm quan sát con trai của mình.

Người con nào xuất sắc hơn, trong lòng hắn ta nắm chắc.

Đối với Diệp Ninh, Tào Mạnh lựa chọn chân thành nói thẳng, trực tiếp nói những chuyện mà bản thân mình nghĩ ra ngoài. Nếu như những thần tử khác của nước Ngụy hỏi, hắn ta nhất định sẽ không nói rõ ràng như thế.

Bởi vì chuyện lập người thừa kế, là chuyện lớn, Tào Mạnh để lộ sớm, chắc chắn sẽ cắt đứt chí tiến thủ của người khác, cũng sẽ khiến cho người kế thừa được hắn ta chọn từ trước lười biếng, hơn nữa điều quan trọng nhất là, còn khiến cho các thần tử nhiều thêm cơ hội đầu cơ trục lợi.

Vì thế, quân vương thông minh, vĩnh viễn đều là để cho con trai của mình đi tranh đấu, đi chém giết, ai có thể thượng vị, hoàn toàn dựa vào bản lĩnh.

Mà đặt cược của các đại thần, cũng xem như là vở kịch truyền thống, đặt cược thành công, vậy thì chính là thần tử phò tá, đặt cược thất bại, vậy thì có khả năng phải ngồi ghế lạnh rồi.

Có điều trả lời thì trả lời như thế, nhưng Tào Mạnh vẫn là không hiểu, vì sao Diệp Ninh muốn hỏi những điều này, nói về mặt lý luận, hắn đối với chuyện của nước Ngụy, có lẽ không có nhiều hứng thú lắm mới đúng.

Nhưng Diệp Ninh vẫn như trước không để lộ ra một chút dấu vết bản ý nào của mình, mà tiếp tục hỏi.

“Tào huynh coi trọng trưởng tử Tào Hằng, tương lai nếu như Tào Hằng kế vị, vậy thì những huynh đệ khác, nên làm thế nào?”

Câu hỏi này liên quan đến con đường tương lai của những người con khác của Tào Mạnh. Tào Mạnh trầm tư một chút, nói.

“Nếu như thật sự dựa theo những gì ta nghĩ, trưởng tử Tào Hằng kế vị, vậy thì sáu người còn lại, sợ rằng sẽ rất khó đến gần trung tâm quyền lực, cùng lắm thì nuôi dưỡng, làm một người nhàn rỗi giàu có đi.”

Nói đến đây, trong lời nói của Tào Mạnh ít nhiều lộ ra một chút ý bất đắc dĩ. Đây chính là nỗi niềm khó nói của người thân là vương giả.

Vương giả giống với Thiên Tử, cũng đều là người, nhất định đều hy vọng gia đình hòa thuận, nhưng trong lòng bọn họ hiểu rõ, loại tình huống này phần lớn là sẽ không tồn tại, thế gian này không có cái gì có thể làm dao động người khác hơn quyền lực.

Một triều Thiên Tử một triều thần.

Rất nhiều lúc các đại thần lập được nhiều quân công xuất sắc, nhưng mà Thiên Tử mới kế vị, các lão thần cũng phải tự mình xin hài cốt, cáo lão về quê. Đây lẽ nào là do năng lực của bọn họ không đủ? Hay là nói không đủ trung thành?

Đương nhiên không phải!

Nguyên nhân chỉ có một, đó chính là bọn họ nhất định phải nhường vị trí đó ra, cho người mới.

Một Thiên Tử kế vị, đại biểu cho đằng sau lưng Thiên Tử có một tập đoàn lợi ích to lớn cũng thượng vị, nếu như bọn họ còn bám chặt vị trí không đi, vậy thì chắc chắn là sẽ là cái đinh trong mắt cái gai trong thịt của người khác.

Đương nhiên, cũng không loại trừ có một loại tình huống, ví dụ như lão thần thật sự quá quan trọng, Thiên Tử mới kế vị cũng không rời khỏi ông ta được, người như thế nhất định là sẽ không dễ dàng rời khỏi triều đường.

Nhưng dù sao loại tình huống này cũng là con số ít, phần lớn tình huống mà nói là một triều Thiên Tử một triều thần, mới là quy tắc bất thành văn. Lão thần còn là như thế, càng huống hồ là những hoàng tử khác?

Trước khi Thiên Tử thượng vị, những hoàng tử khác, cho dù không tranh đấu, vậy thì về mặt lý luận mà nói, bọn họ vẫn là người cạnh tranh của Thiên Tử như trước. Chỉ cần Thiên Tử mới chưa thượng vị, bọn họ đều có khả năng trở thành cửu ngũ chí tôn.

Vì thế nên khi Thiên Tử mới lên ngôi, những hoàng tử khác sẽ không thể ở lại kinh thành nữa. Đều là bị điều ra ngoài, làm một thân vương nhàn tản.

Có những người có quan hệ không tốt với Thiên Tử, hoặc là nói lúc trước tranh đấu quá lợi hại, có thể còn không thể có kết cục tốt đẹp, trực tiếp bị tìm một lý do nào đó rồi chém đầu, loại chuyện này có rất nhiều, không phải ngoại lệ.

Thiên gia vô tình, bảo tọa chí cao vô thượng chỉ có một, vì thế người ngồi ở trên vị trí đó, đối với những người có khả năng tồn tại sự uy hiếp đến bản thân mình, đều nhất định tràn ngập cảnh giác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!