Tào Mạnh không phải Thiên Tử, nhưng Ngụy Vương cũng là như thế.
Thậm chí mà nói, so với Thiên Tử con đường mà Tào Mạnh có thể chọn còn ít hơn một chút.
Dù sao Thiên Tử còn có thể sắc phong cho huynh đệ của mình, tùy tiện cho một danh hiệu thân vương, cho đất phong, coi như là nuôi heo vậy. Dù sao nhà lớn nghiệp lớn, muôi bọn họ cũng không có vấn đề gì.
Nhưng mà Ngụy Vương lại không có quyền lực lớn như thế, bản thân hắn ta cũng chỉ là một vương gia, đương nhiên không thể nào sắc phong cho những người con trai khác làm vương, hơn nữa, vùng đất Duyễn Châu có thể lớn bao nhiêu? Tào Mạnh cũng không thể cắt ra mấy nơi rồi chia cho con trai hắn đi? Vậy thì đích trưởng tử Tào Hằng của hắn ta sẽ không đồng ý.
Vì thế, bình thường loại tình huống giống như Tào Mạnh, sau khi tân vương lên ngôi, những người khác đều sẽ dần dần biến mất. Người nào hẹp hòi một chút, có thể còn có cuộc sống không như ý, thậm chí là thê thảm.
Người nào phóng khoáng hơn một chút, có lẽ còn có thể bổ nhiệm chức vị quan trọng cho huynh đệ của mình, nhưng bình thường binh quyền thì đừng nghĩ đến nữa nếu như đủ thông minh, thì có lẽ bản thân mình cũng nên biết, mình không nên động đến binh quyền.
Vì thế, cho dù là Tào Mạnh, cũng không có cách nào tốt hơn, có thể khiến cho những người con trai khác làm một người nhàn rỗi phú quý, vậy thì đã là kết quả không tệ rồi.
Nhưng dường như Diệp Ninh đang cố ý khiêu khích thần kinh mẫn cảm của Tào Mạnh, lại lần nữa hỏi.
“Nhưng mà con người đều có dã tâm, đều có chí hướng, đều cùng là con trai của Ngụy Vương, dựa vào cái gì mà bản thân mình lại mất đi quyền kế thừa? Tào huynh cảm thấy, sáu người con trai khác của huynh, bọn họ sẽ sống vui vẻ sao? Thật sự có thể cam tâm sao?”
Nghe xong, trong lòng Tào Mạnh vô cùng buồn bã.
Loại chuyện này Tào Mạnh căn bản sẽ không nghĩ đến, một là tuổi tác của hắn ta không lớn, còn chưa đến lúc thảo luận hậu sự của bản thân, một phương diện khác đó là, hắn ta không muốn nghĩ đến, vừa nghĩ đến loại chuyện này là cảm thấy đau đầu.
Quan thanh liêm cũng khó quyết định việc nhà, mỗi gia đình đều có hoàn cảnh khó nói.
Đều là máu mủ ruột thịt của mình, ai tình nguyện thiên vị người này hơn người kia chứ? Nhưng mà Tào Mạnh có thể làm như thế nào?
Tào Mạnh chau mày, nói.
“Diệp đại nhân, rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì!”
Hắn ta có chút mất kiên nhẫn.
Thậm chí là bắt đầu cảnh giác.
Diệp Ninh vẫn luôn tìm chủ đề ở chuyện người kế thừa của Tào Mạnh, khiến cho hắn ta có một loại cảm giác bất an mạnh mẽ.
Diệp Ninh cười nhẹ hai tường, lại rót thêm một tách trà, ra hiệu bảo Tào Mạnh bình tĩnh, sau đó thong thả ung dung nói.
“Tào huynh đừng gấp, điều ta muốn nói rất đơn giản, ngươi nghĩ đi, thiên gia vô tình, xưa nay đều vô tình, người cuối cùng có thể lên ngôi chỉ có một, chuyện này sẽ làm khổ những người khác, đều là máu mủ ruột thịt, vì sao phải đãi ngộ khác biệt chứ? Theo ta nghĩ, Tào huynh là anh hùng lợi hại, con trai của ngươi, nhất định đều là nhân trung long phượng, nếu như cho bọn họ một sân khấu, nhất định sẽ có thể tạo ra một sự nghiệp vĩ đại.”
“Nếu đã như thế, vậy thì ta sẽ thật sự tình nguyện cho bọn họ một sân khấu, sân khấu này, chính là “Thôi Ân Lệnh”!”
“Cái gọi là Thôi Ân Lệnh, chính là triều đình ban xuống một ân điển, ban cho vương thất sáu nước quyền sắc phong, đợi đến sau khi Tào huynh trăm năm (chết đi), bảy người con trai trong nhà, không có người nào thiếu được, mỗi người đều có thể có đất phong, bảy người chia đều đất nước Ngụy, một bát nước đầy bằng nhau, không phải là tốt đẹp sao?”
Tào Mạnh nghe xong, đầu tiên kinh ngạc, tiếp đó là vui mừng.
Bởi vì thân là một người cha, dù sao vẫn là hy vọng con cái của mình có được tương lai tốt, nhưng mà trong đầu suy nghĩ một chút, lập tức ý thức được điều gì đó không ổn.
Một cảm giác ớn lạnh, từ lòng bàn chân chạy lên tận đầu, đột nhiên Tào Mạnh đứng lên, đồng tử đột ngột co rút.
“Ngươi nói cái gì!?”
Hắn ta có chút không dám tin vào tai của mình.
Cái gọi là “Thôi Ân Lệnh” này, thế mà lại là một thứ như thế.
Không khó để hiểu.
Tào Mạnh nghĩ kỹ lại, không khỏi khiến cho người ta mồ hôi lạnh đẫm lưng.
“Lẽ nào Tào huynh cảm thấy như thế không tốt sao? Thân là phụ thân, đối đãi công bằng với con cái của mình, lẽ nào có vấn đề gì sao?”
Diệp Ninh nhàn nhạt nói.
“Không thể nào, chuyện này tuyệt đối không thể nào! Bảy người chia đều nước Ngụy, vậy thì nước Ngụy sẽ tương đương với diệt vong rồi, đợi sau khi bảy người chúng nó trăm năm, con cháu của chúng ta còn không phải là lại chia lần nữa sao? Cứ tiếp tục chia như thế, không đến ba đời, thì còn nước Ngụy ở đâu?”
Trong nháy mắt Tào Mạnh ý thức được chỗ đáng sợ của Thôi Ân Lệnh này, sắc mặt hắn ta trắng bệch, không chút do dự mà từ chối. Âm mưu độc ác như thế, đúng thật là khiến cho người khác lạnh lòng.