“Đúng như Tào huynh nói, trên thực tế không cần đến ba đời, sau khi bảy người chia đều đất đai nước Ngụy, nước Ngụy đã không còn tồn tại nữa, nhưng ngươi thật sự có thể ngăn cản chuyện này sao? Nếu như ta xin thánh chỉ của bệ hạ, hơn nữa chiếu cáo thiên hạ, truyền thánh chỉ đến tay của bảy người con trai của ngươi, vậy thì ngươi cảm thấy, bọn họ sẽ nghĩ như thế nào? Đích trưởng tử của ngươi, sợ rằng sẽ vô cùng tức giận đi, bởi vì lợi ích của hắn phải chịu tổn thất cực lớn, nhưng mà sáu người khác thì sao? Bọn họ sẽ quan tâm đến đại cục sao?”
Diệp Ninh vui vẻ nói. Môi Tào Mạnh dần dần trở nên trắng bệch.
Đáp án rõ ràng là không.
Lòng người đều là ích kỷ, có thể làm chủ một nơi, ai lại tình nguyện làm một con chó chứ?
Phải biết rằng ở nước Ngụy, sáu người con khác chỉ có thể làm một người nhàn rỗi phú quý, vận khí không tốt còn có thể gặp phải tai họa bị giết, nhưng mà nếu như độc lập ra ngoài, tự mình chấp chưởng một vùng đất, vậy thì bản thân chính là chủ nhân xứng đáng, tư vị ở trong đó, đương nhiên vô cùng tuyệt vời.
Cho dù bọn họ biết, đây là âm mưu, bọn họ cũng tuyệt đối sẽ lao đầu vào đó. Bởi vì đây chính là bản tính của con người.
Một cuộc sống ăn bữa hôm lo bữa mau, bị người khác nuôi như heo, một cuộc sống phong quang vô hạ, tự mình làm chủ một phương, kẻ ngốc cũng biết nên chọn như thế nào. Chỉ cần một khi thành chỉ ban xuống,vậy thì trong chớp mắt tình hình sẽ trở nên vô cùng phức tạp.
Muốn phá vỡ thế cục, chỉ có hai khả năng, thứ nhất là Tào Mạnh giết hết tất cả những người con trai khác trừ đích trưởng tử. Nhưng mà chuyện này rõ ràng là không thể.
Hổ dữ không ă thịt con. Hắn ta tuyệt đối không xuống tay được.
Thứ hai, đó chính là khởi binh thảo phạt Đại Chu, nếu như có thể chiến thắng Đại Chu đương nhiên không cần phụng lệnh.
Nhưng mà… Chuyện này rõ ràng là lấy trứng chọi đá.
Như thế, kế sách này, đúng thật là không có cách nào hóa giải.
Tào Mạnh nhìn Diệp Ninh thật sâu, trong mắt lóe lên thần sắc thàn phục.
“Hay cho một kế sách thiên cổ, Thôn Ân Lệnh!”
Kế sách này không có cách hóa giải.
Cho dù Tào Mạnh vắt óc suy nghĩ, cũng căn bản không nghĩ ra được cách giải quyết.
Sự ích kỷ là bản tính của con người, đứng trước sự mê hoặc của quyền thế, hắn ta rất rõ ràng con trai của mình sẽ đưa ra lựa chọn như thế nào. Thôi Ân Lệnh, hay cho một Thôi Ân Lệnh, đây gọi là ân cái gì?
Lúc này Tào Mạnh thật sự phục rồi.
Kế hoạch của Diệp Ninh, khiến cho hắn ta sinh ra một loại cảm thán.
Đó chính là trên thế giới, thế mà còn có người thông minh đến mức độ này. Đúng thật là không thể tin được!
Phải biết rằng, bắt đầu từ lúc Tào Mạnh đưa ra vấn đề khó kia, đến khi Diệp Ninh đưa ra đáp án hoàn hảo, thậm chí trước sau Diệp Ninh không có bất kỳ suy nghĩ nào, gióng như đã sớm nghĩ sẵn ở trong bụng rồi vậy.
Nhưng đây rõ ràng là chuyện không thể nào.
Tào Mạnh không phải là chưa từng gặp qua người có tâm tư nhanh nhạy, nhưng mà thông minh nhanh nhạy đến mức độ này, thật sự khiến cho người khác khó mà tin được.
Đây không phải là vấn đề khó bình thường, Tào Mạnh tự cho rằng, cho dù bản thân không nói là thông minh tuyệt đỉnh, nhưng cũng tuyệt đối thuộc loại người thông minh, hắn ta chính là nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra được vấn đề khó này, nhưng mà Diệp Ninh lại nghĩ cũng không cần nghĩ, trực tiếp đề ra “Thôi Ân Lệnh”.
“Thôi Ân Lệnh” rất đáng sợ, nhưng mà còn xa mới đáng sợ bằng Diệp Ninh.
Bởi vì kế sách này là chết chắc, người nghĩ ra được kế sách này, mới thật sự cần được chú ý.
“Xem ra, dường như Tào huynh rất hài lòng với đáp án mà ta đưa ra?”
Diệp Ninh cười rồi rót một tách trà, đẩy về phía trước mặt Tào Mạnh. Nhưng mà lần này Tào Mạnh không nhận lấy.
Hài lòng? Hắn ta có thể hài lòng sao?
Cái thứ “Thôi Ân Lệnh” này, đúng thật là khiến cho hắn ra rơi vào trong kinh hãi cực lớn, sau lưng gần như ướt đẫm mồ hôi lạnh. Nếu như Diệp Ninh không động đao binh, hắn thật sự có thể đưa ra chính sách này, đến lúc đó không chỉ nước Ngụy, năm nước khác, cũng sẽ bị Diệp Ninh tiêu diệt dễ như trở bàn tay.
Sáu nước bị tiêu diệt, nhìn thì có vẻ xa xôi, nhưng mà ở trước mặt Diệp Ninh, lại phảng phất giống như chỉ là trong một cái chớp mắt.
Một người có thể trong thời gian vô cùng ngắn, đã nghĩ ra “Thôi Ân Lệnh” này, thật sư là khiến cho người khác không thể nào có được dũng khí để đối kháng. Người như thế, không thể là kẻ địch!
Đương nhiên, Tào Mạnh sẽ không biết, Diệp Ninh có thể nhanh chóng đề ra “Thôi Ân Lệnh” như thế, không phải là bản thân hắn thông minh, mà là kết tinh văn minh năm ngàn năm của Hoa Hạ rực rỡ đến mức nào? Vạn sự vạn vật của thế gian này, vẫn luôn có thể tìm được quy luật tương tự ở trong đó, tân chính như thế, Thôi Ân Lệnh cũng là như thế.