Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 715: CHƯƠNG 715: SỰ NHỤC NHÃ NGÀY HÔM NAY, TÌM LẠI TỪ CHỖ KHÁC LÀ ĐƯỢC!

Từ trước đến nay Diệp Ninh đều không phải một mình, phía sau lưng hắn có vô số vĩ nhân, có tướng quân tung hoành ngang dọc, mạnh mẽ như sói, có hiền nhân bàn luận thiên hạ, cúc cung tận tụy, có thi nhân nâng cốc phong lưu, điền dã nhàn rỗi, còn có công nghiệp khai sáng vạn thế, cải cách biến pháp, vĩ nhân dám đổi mặt trăng mặt trời thành bầu trời mới…

Khi vô số thân ảnh và trí tuệ của những người nào trùng điệp đặt lên trên người hắn, hắn sẽ giống như hiện tại vậy, hiện ra thâm sâu khó lường.

“Không giấu Diệp đại nhân, rất khó nói hài lòng hay không hài lòng, nếu như nói không hài lòng, “Thôi Ân Lệnh” này đúng thật là không có kẽ hở, không chỉ giải quyết được khó khăn của Đại Chu, còn có thể ban ân trạch vạn thế, quấy nhiễu thế cục khó khăn phiên vương của các triều đại, vào khoảnh khắc lệnh này được ban ra, tất cả sẽ sụp đổ tan tành, nhưng nếu như nói là hài lòng, vậy thì cũng quá không hiện thực rồi, dù sao ta cũng là chủ nhân của nước Ngụy, sự tồn tại của lệnh này, khiến cho ta như mắc tóc trong họng…”

Tào Mạnh cười khổ liên tục.

Con người của Tào Mạnh từ trước đến nay đều không phải là một người nhát gan, lúc trước từng tiếp xúc với Tiên Môn không nói là bình đẳng, nhưng hắn ta cũng chưa từng khom lưng uốn gối. Ở trong mắt của hắn ta, quan hệ giữa bản thân hắn ta và Tiên Môn, hợp tác lớn hơn phục tùng.

Nhưng mà khi đối mặt với Diệp Ninh, Tào Mạnh là thật sự cảm nhận được sợ hãi.

Bất luận là tân chính cũng được, Thôi Ân Lệnh cũng thế, đều khiến cho hắn ta cảm nhận được trí tuệ đáng sợ của một người.

“Tào huynh không cần như mắc tóc trong họng, tuy “Thôi Ân Lệnh” tốt, nhưng mà ta sẽ không nói với bệ hạ, càng không ban bố nó ra ngoài.”

Diệp Ninh nhàn nhạt nói.

“Ồ? Chuyện này là vì sao?”

Nghe xong, Tào Mạnh không hề vui mừng, ngược lại trên mặt tràn ngập vẻ khó hiểu.

Diệp Ninh dùng móng tay nhẹ nhàng gõ vào tách trà, phát ra âm thanh thanh lảnh, thông qua cửa sổ nhã gian ánh mắt nhìn ra đường phố tấp nập ở bên ngoài, ánh mắt của hắn trở nên sáng hơn.

“Bởi vì Thôi Ân Lệnh từ khi ban bố đến chấp hành, đến khi dần dần phân hóa sáu nước, thời gian cần tiêu hao quá dài, mười mấy năm? Hoặc là trăm năm? Nhưng ta không đợi được, ta là một người nóng lòng, một trăm năm quá lâu rồi, ta không đợi được!”

Nói đến cuối cùng, trong lời nói của Diệp Ninh, nhiều thêm một cỗ hương vị quyết đoán chém đinh chặt sắt. Một trăm năm quá lâu rồi, không đợi được!

Trong câu nói này, bộc lộ ra một cỗ cảm giác không cho phép phản kháng.

Điều này khiến cho tâm thần Tào Mạnh chấn động.

Những lời lúc trước Diệp Ninh nói, dịu dàng tao nhã, vẫn luôn man theo ý cười, khiến cho Tào Mạnh có một loại ảo giác phảng phất như Diệp Ninh là một phiên phiên công tử.

Lúc này cảm nhận được sự bá đạo của Tào Mạnh, mới khiến cho hắn ta tỉnh ngộ.

Từ trước đến nay, bốn chữ phiên phiên công tử này, chưa bao giờ có người nào lấy ra để hình dung Diệp Ninh.

Bởi vì từ khi Diệp Ninh xuất hiện đến nay, đều là một nhân vật đóng vai trò tiên phong, lúc nào cũng luôn đi đầu, mạnh mẽ ngay thẳng, không lo trước lo sau, thà gãy không cong, đây mới là danh hiệu mà Diệp Ninh nên có!

Người như thế, trong mắt không dung được một hạt cát.

“Nói có lý, “Thôi Ân Lệnh” phù hợp ban bố ra khi triều đình kiêng dè phiên vương, mà thế cục bây giờ, so sánh thế lực sáu nước và Đại Chu, đã sớm mất câng bằng, cần gì phải dùng lại thủ đoạn tiêu phí thời gian này chứ? Trực tiếp xuất binh thảo phạt, cũng là hợp lý… Như thế, Diệp đại nhân sẽ dùng binh với nước Ngụy sao?”

Đầu tiên Tào Mạnh công nhận cách nói của Diệp Ninh, đúng thế, hiện tại so sánh sức mạnh đã chênh lệch rất xa rồi, Đại Chu cần gì phải lãng phí thời gian? Trực tiếp san bằng sáu nước là được, nhưng lời nói thì nhẹ nhàng như thế, nhưng lại liên quan đến tính mạng gia đình của hàng ngàn hàng vạn người, đặc biệt là bản thân Tào Mạnh, vì thế sau khi hắn ta thể hiện sự công nhận, thì lên tiếng thăm dò.

“Bản ý của ta không muốn dùng binh với nước Ngụy, nếu không sẽ không có cuộc gặp gỡ ngày hôm nay… Vừa nói Tào huynh từng nói, chỉ cần ở dưới tình huống không động đao binh, ta nghĩ ra được kế sách tiêu diệt nước Ngụy, thì sẽ dâng nước quy hàng, bây giờ ta đã làm được rồi, Tào huynh thay vì thăm dò ta có dùng binh với nước Ngụy hay không, không bằng nghĩ thử xem, bản thân có tình nguyện tuân thủ lời hứa hay không?”

Trong ánh mắt Diệp Ninh lóe lên ánh sáng rực rỡ, nhìn chằm chằm vào Tào Mạnh. Điều này khiến cho thần sắc Tào Mạnh cứng đờ.

Hắn ta chợt nhớ ra lời vừa rồi bản thân mình rồi. Một lời của quân tử bốn con ngựa cũng khó kéo.

Đây không phải là chuyện tùy tiện chối cãi. Theo lý mà nói, lúc này Tào Mạnh nên quy hàng rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!