Như thế, có được danh tiếng, khiến cho bản thân trong thời gian ngắn đi lên phía trước.
Đứng càng cao, nắm giữ quyền lực càng lớn, thì mới có thể làm được càng nhiều chuyện hơn cho Diệp đại nhân! Đây, mới là tính toán của hắn ta!
Hai người mỗi người đều ôm tâm tư khác nhau, ngoài bề mặt nhìn đối phương vô cùng vui vẻ, nhưng mà trong lòng, lại đang tràn ngập địch ý.
Theo cách nhìn của Phương Thanh Tuyết, Mạc Hạo Nhiên là trụ cột của Tiên Môn. Muốn đối phó với Tiên Môn, đầu tiên phải đánh gãy trụ cột chống đỡ Tiên Môn này.
Theo cái nhìn của Mạc Hạo Nhiên, Phương Thanh Tuyết là tương lai của Tiên Môn. Muốn đối phó với Tiên Môn, nhất định không thể nào để cho Phương Thanh Tuyết nhìn thấy tương lai, diệt cỏ phải diệt tận gốc, nếu không lửa không đốt tận gốc, gió xuân sẽ tái sinh.
Mà hai người nhìn nhau, sau đó mỗi người ôm tâm tư xấu nở nụ cười.
“Ngươi quá khiêm tốn rồi, Hặc Vực là nơi ẩn náu của Ma Tông, ngàn vạn năm nay, Tiên Môn vất vả tìm kiếm mà không biết chi tiết, bây giờ lại bị người dẫn đường tiêu diệt, chỉ dựa vào phần công lao này, ngươi cũng đáng được khen ngợi.”
Mạc Hạo Nhiên cười nói
“Sư thúc quá khen rồi, chút chuyện nhỏ mà ta làm này, không đáng nhắc đến, ngược lại là sư thúc, vào trong lúc tất cả mọi người sĩ khí sa sút, đứng lên phía trước, đánh thức ý chí chiến đấu của mọi người, khiến cho mọi người bước ra khỏi trong đau thương, loại người dũng cảm tiến lên phía trước này của sư thúc, không biết chán nản là gì, chính là đối tượng mà cả đời này ta cần phải học tập.”
Phương Thanh Tuyết cũng cười rất đẹp.
Hai người một hồi khen ngợi lẫn nhau, cả hai đều cảm thấy có chút buồn nôn. Mạc Hạo Nhiên nhìn về phía Cô Tuyệt, nói.
“Nữ tử này không tệ, làm ra được loại chuyện lớn như thế cho Tiên Môn ta, không thể không thưởng, không bằng thế này đi, để cho nàng đi theo ta tu hành, ta truyền thụ cho nàng một chút thủ đoạn.”
Mạc Hạo Nhiên nghĩ thầm, loại nhân vật như bản thân, nếu như truyền thụ một chút thứ gì đó, vậy thì tuyệt đối là vận may của đối phương. Cô Tuyệt không có lý do gì để từ chối.
Chỉ cần dẫn theo Phương Thanh Tuyết bên người, vậy thì sẽ có nhiều cơ hội để động chân động tay với nàng ta. Nhưng mà Mạc Hạo Nhiên không ngờ được, Cô Tuyệt đúng thật là từ chối rồi.
“Không cần đâu, tấm lòng của đạo hữu, ta thay đồ nhi nhận rồi.”
“Đồ nhi?”
Mạc Hạo Nhiên sững người.
“Ngươi nhận nàng ta làm đồ đệ rồi?”
Cô Tuyệt gật đầu, nhàn nhạt nói.
“Thanh Tuyết không chỉ lập được công lao, hơn nữa tâm tính phi phàm, thiên tư xuất chúng, những điều này khiến cho ta động ý niệm nhận đồ đệ, bây giờ Thanh Tuyết, đã là chân truyền duy nhất của ta rồi, những pháp thuật tu hành của nàng, đương nhiên sẽ do ta truyền thụ, tuy đạo hữu có ý tốt, nhưng mà đệ tử của Cô Tuyệt ta, không cần học tập thủ đoạn của người khác!”
Cô Tuyệt rất kiêu ngạo.
Những lời này rất phù hợp với hình tượng của bà ta.
Điều này không hề khiến cho Mạc Hạo Nhiên bất ngờ, chuyện thật sự bất ngờ đó chính là từ lúc nào thế mà Phương Thanh Tuyết lại trở thành đệ tử của Cô Tuyệt rồi?
Phải biết rằng, Cô Tuyệt này, ánh mắt cao hơn người, bao nhiêu năm nay đều không nhận đệ tử, tại sao bà ta lại có suy nghĩ này? Đương nhiên Cô Tuyệt sẽ không giải thích.
Nhưng trong lòng Phương Thanh Tuyết lại rất rõ ràng.
Nếu như muốn nói vì sao Cô Tuyệt nhận Phương Thanh Tuyết, nguyên nhân rất đơn giản, đó chính là các phương diện đều rất ưu tú.
Đầu tiên nói đến công lao, tiêu diệt Hắc Vực là một công lao rất lớn. Nhưng cũng có chút ảo.
Bởi vì đây là con đường mà Bùi Ngữ Hàm sắp đặt trước, dù sao Hắc Vực cũng hoang phế nhiều năm, tùy tiện ném ra là được. Tiên Môn muốn tiêu diệt nó, vậy thì cứ tiêu diệt đi.
Đến lúc đó xây dựng lại, cũng không phí công sức này nữa.
Có công tích này, Phương Thanh Tuyết nhất định sẽ lọt vào trong mắt Cô Tuyệt. Sau đó chính là tâm tính.
Mọi người cả ngày hoảng loạn, nhưng mà Phương Thanh Tuyết lại bình tĩnh như nước. Điều này khiến cho Cô Tuyệt rất hài lòng.
Cuối cùng, điều quan trọng nhất, chính là tư chất.
Trải qua Dịch Kinh Phạt Tủy của Bùi Ngữ Hàm, dùng một số lượng lớn nội tình cưỡng ép thay đổi, tư chất của Phương Thanh Tuyết đã đạt đến mức độ vô cùng xuất sắc.
Như thế, Cô Tuyệt có suy nghĩ nhận đệ tử, cũng không có gì bất ngờ.
“Bao nhiêu năm nay bản tọa không nhận đồ đệ, hiện tại khó khăn lắm mới có được một đệ tử, có thể so sánh với bảo bối, không giấu đạo hữu, Thanh Tuyết là truyền nhân duy nhất của ta, nếu không ta cũng không thể nào dẫn nàng đến gia cố phong ấn.”
Cô Tuyệt nói.
Mạc Hạo Nhiên gật đầu, thể hiện đã hiểu.
Nhưng Phương Thanh Tuyết lại lộ ra thần sắc mơ hồ.
“Gia cố phong ấn?”
Ánh mắt Phương Thanh Tuyết tràn ngập mờ hồ.
Tuy nói nàng ta đi theo Cô Tuyệt đến đây, nhưng mà rốt cuộc làm chuyện gì, Cô Tuyệt chưa từng nhắc đến.