Tuy chưa từng hỏi, nhưng mà những đệ tử cùng đi cùng khác của Quần Ngọc Các đã từng hỏi, chỉ là Cô Tuyệt vô cùng kín miệng, không hề trả lời. Điều này khiến cho nàng ta càng cảm thấy nghi hoặc hơn.
Mà lúc này, trong cuộc nói chuyện của Cô Tuyệt và Mạc Hạo Nhiên, lại tiết lộ ra một số thông tin. Chỉ là việc gia cố phong ấn này, rốt cuộc là cái gì?
Ở đâu có phong ấn?
Phong ấn như thế nào, thế mà lại cần phải có cường giả mười ba tông Tiên Môn dẫn theo hậu bối xuất sắc nhất cùng nhau gia cố? Nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của Phương Thanh Tuyết, Cô Tuyệt hiếm có nở nụ cười, nói.
“Chuyện gia cố phong ấn, được xem như là một trong những bí mật thâm sâu nhất của thế giới này, người biết được, tuyệt đối không nhiều, cho dù là ở trong Quần Ngọc Các ta, người biết chuyện này, cũng tuyệt đối không vượt qua năm ngón tay, những tông môn khác, cũng là như thế, không nói đến những người khác, chỉ nói đến Mạc sư thúc ở trước mặt con, lúc trước sợ rằng cũng không biết bí mật này.”
Trong lời nói này của Cô Tuyệt ẩn chứa một cỗ ngạo khí.
Tuy tính khí của Cô Tuyệt không tốt, nhân duyên cũng không tốt, nhưng thân phận địa vị lại đứng ở trên đỉnh của kim tự tháp. Điều này chủ yếu là bởi vì phụ thuộc vào hai phương diện.
Một là thiên phú tu hành cá nhân, thiên phú của bà ta ưu tú, có thiên tư thành Tiên, vào thời kỳ thiếu nữ, đã được nhận định là sớm muộn gì cũng có thể phi thăng lên Tiên Giới.
Một phương diện khác là thân phận, Cô Tuyệt không phải xuất thân từ gia đình bình thường, phụ thân của bà ta, nhiều năm trước là tiên tu ở hải ngoại, thực lực mạnh mẽ, mặc dù đã bay về trời, nhưng cũng đã là thân thể Tiên Thiên.
Ở hải ngoại có ba ngàn đảo vực, có ai mà không biết danh tiếng của phụ thân Cô Tuyệt? Mà mẫu thân của bà ta, càng không hợp thói thường hơn, thậm chí còn là trưởng giáo đời trước của Quần Ngọc Các!
Cũng chính là nói, Cô Tuyệt là đứa con của hai Thiên Tiên kết hợp mà có, bắt đầu từ khi sinh ra, cuộc đời của bà ta đã được định trước là phi phàm. Bây giờ tuy phụ mẫu của bà ta đã sớm phi thăng mấy ngàn năm, nhưng mà bà ta ở Quần Ngọc Các, thậm chí là mười ba tông Tiên Môn có địa vị phi phàm.
Nếu như không phải loại địa vị này, bà ta cũng không có loại tính khí xấu và vẻ kiêu ngạo đó.
Vì thế, người khác không tiếp xúc với loại bí mật này, nhưng Cô Tuyệt hoàn toàn có lý do biết được. Mạc Hạo Nhiên phớt lờ sự kiêu ngạo của Cô Tuyệt.
Nữ nhân này vẫn luôn như thế, hắn ta đã quen rồi.
Hon nữa, loại người như Cô Tuyệt kiêu ngạo là chuyện rất bình thường, đổi thành hắn ta có loại thân phận và bối cảnh như Cô Tuyệt, tám phần cũng sẽ vô cùng kiêu ngạo, hơn nữa Cô Tuyệt không hề nói dối, vào mấy ngày trước, hắn ta đúng là không biết có tin tức liên quan đến “phong ấn”.
Tuy lúc trước Mạc Hạo Nhiên là đại trưởng lão của Vũ Hóa Môn, địa vị đã rất cao rồi, nhưng mà vẫn như trước không tiếp xúc được nó, bí mật lớn này chỉ có ba người mới biết.
Vậy thì vì sao bây giờ hắn ta lại trở thành người biết chuyện này đây?
Nguyên nhân rất đơn giản, vào đoạn thời gian ý chí của Tiên Môn sa sút, “biểu diễn” của Mạc Hạo Nhiên vô cùng thành công.
Bây giờ trên dưới Vũ Hóa Môn, đều nhìn hắn ta với ánh mắt khác, Mạc Hạo Nhiên là người được chọn làm trưởng giáo kế nhiệm được nhiều người ủng hộ nhất, những nhân vật lão làng của Vũ Hóa Môn kia, cũng công nhận hắn ta.
Vì thế bọn họ để mở đường cho tương lai Mạc Hạo Nhiên thượng vị, bắt đầu để cho hắn ta biết được bí mật quan trọng này, hơn nữa còn trở thành người duy nhất dẫn đội.
Điều này khiến cho Mạc Hạo Nhiên vô cùng chấn kinh, vốn dĩ hắn ta cho rằng, mình thân là đại trưởng lão, hẳn là nên hiểu rõ như lòng bàn tay đối với chuyện của Vũ Hóa Môn mới đúng, không ngờ được thế mà còn ẩn giấu bí mật lớn như thế.
“Cô đạo hữu nói cũng không sai, ta thật sự là vào mấy ngày trước, mới biết được chuyện liên quan đế phong ấn.”
Mạc Hạo Nhiên không ngờ được bản thân là nội gián, thế mà lại còn có thể có bất ngờ, lúc này nghiêm khắc quản lý biểu cảm của mình, nhàn nhạt nói.
“Vì thế, rốt cuộc là phong ấn như thế nào?”
Phương Thanh Tuyết hỏi.
Nàng ta không quên thân phận nội gián của bản thân, giống như loại bí mật rõ ràng vô cùng quan trọng này, nàng ta nhất định phải thăm dò rõ ràng.
“Con biết mười vạn ngọn núi không.”
Cô Tuyệt hỏi.
“Hồi bẩm sư tôn, đương nhiên đệ tử biết, mười vạn ngọn núi là nơi sinh sống của Yêu tộc thượng cổ, ở đó xa xôi hẻo lánh, vô cùng nguy hiểm, được coi là rừng thiêng nước độc đến cực điểm, Yêu tộc ở trong đó, đã bị giam cầm vô số năm…”
“…”
Phương Thanh Tuyết nói có đầu có cuối.
Đệ tử Tiên Môn cũng phải học tập, trong Tành Kinh Các không chỉ có bí tịch công pháp, cũng có rất nhiều điển tích của người đi trước, đương nhiên cũng có ghi chép lại thời đại anh hùng.