Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 743: CHƯƠNG 743: MỘT NÚI KHÔNG THỂ CÓ HAI HỔ 2

Mọi người có động lòng như thế nào, cũng không dám để lộ một chút ra ngoài, bởi vì bọn họ biết, Điền Song là một người có dục vọng quyền lực lớn như thế nào, điểm này từ việc trên người hắn ta phát ra khí tức điên cuồng là có thể nhìn ra được.

Nếu như không phải tham lam quyền vị, thì sao lại như thế?

Vì vậy, Điền Song nhìn thấy rõ, nhưng vẫn như trước giữ im lặng.

“Được, được được! Quốc gia nguy cơ, mà các ngươi lại giả câm giả điếc, lẽ nào trong lòng đều có ý nghĩ muốn đầu hàng địch rồi sao!”

Điền Song thẹn quá hóa giận, ngón tay chỉ vào đám người, trong mắt phát ra ý cuồng nộ.

Trong lòng mọi người run lên, vội vàng quỳ xuống.

“Đại vương minh gián, chúng thần tuyệt đối không có suy nghĩ đó!”

“Nếu như Đại Vương không tin, chúng thần tình nguyện đi theo Đại Vương lên chiến trường, chiến đấu đến giọt máu cuối cùng với Đại Chu!”

“Chúng thần nhận hậu ân của Đại Vương, sao có thể tham sống sợ chết?”

Đám người hét lên vô cùng xúc động.

Chỉ nhìn riêng biểu hiện bên ngoài, người nào người đấy đều là hết lòng tận tụy, thậm chí có rất nhiều người còn nước mắt giàn dạu, giống như là gặp phải uy khuất gì cực lớn vậy.

Nhưng nếu như để cho những lão cáo già ở trên triều đường nhìn thấy…

Vậy thì đúng thật là mỗi một ánh mắt đều là giả.

Nhưng người bên ngoài nhất định là không nhìn ra được, mỗi một quan lại đến được vị trí này, trước tiên không nói đến năng lực trị chính, nhưng năng lực diễn xuất tuyệt đối được bảo đảm.

Không có kỹ năng diễn xuất cao siêu, thì không lăn lộn được đến bước này.

Lúc này, mọi người đang cố gắng thể hiện kỹ năng diễn xuất của mình.

Còn về phía những người mở miệng ra đã nói muốn lên chiến trường để thể hiện lòng trung thành, vậy thì không hề lo lắng sẽ có chuyện gì lật xe. Bởi cái thứ gọi là chiến trường này không hề tồn tại.

Điền Song không có gan khai chiến, điểm này bọn họ rất chắc chắn.

Vì thế tùy tiện hô khẩu hiệu, cũng sẽ không có bất kỳ vấn đề gì.

“Hay cho một đám người trung thành tận tụy, nếu đã như thế, vậy thì các ngươi cũng đề ra một ý kiến cho quả nhân đi!”

Ánh mắt Điền Song nhìn một lượt mọi người, lạnh lùng nói.

“Chuyện này…”

Có người cố gắng cứng đầu nói.

“Chúng thần thật sự tài hèn học ít, khó mà đưa ra được ý kiến nào giúp đỡ.”

“Đại Vương anh minh thần võ, bất luận Đại Vương làm như thế nào, chúng thần cứ làm theo là được.”

“Chính là đạo lý này.”

Mọi người chỉ có thể nói mấy lời lấy lệ.

“Phế vật!”

Điền Song vô cùng tức giận, hận không thể chém hết tất cả đám người này. Ánh mắt của hắn ta liếc nhìn đám người, cuối cùng nhìn thấy một người.

“Á Phụ, chuyện này, ngươi nói gì?”

Điền Song nhìn về phía một người, là một lão giả râu tóc bạc trắng.

Tuổi tác đã rất lớn rồi, nhưng mà trên người có một cỗ khí thư quyển nồng đậm.

Người khác thì quỳ, ông ta thì ngồi, hơn nữa tư thế ngay thẳng, trên người mặc Nho sam mày trắng, trên đầu đeo quan miện hình vuông tiêu chuẩn, nhìn có vẻ cẩn thận tỷ mỉ.

Người này, bất kể người khác nhìn như thế nào, cảm giác đầu tiên chắc chắn đây chính là một người tuyệt đối có học thức cao thâm. Chỉ nhìn bề ngoài, cũng khiến cho người khác có cảm giác tôn kính.

Người này không phải ai khác. Chính là Khổng Lễ.

Ông ta, là Á Phụ của Tề Điền Song.

Ông ta, là lãnh tụ của tất cả người đọc sách của nước Tề.

Ông ta không có chức vụ chính thức, nhưng lại nghiễm nhiên ngồi ở phía trên quần thần.

Tất cả những điều trên, đều thể hiện ra sự sáng chói của ông ta, nhưng lại không hề khiến ông ta sáng chói quá mạnh, bởi vì vốn dĩ ánh sáng của Khổng Lễ quá nồng đậm rồi.

Hoặc là nói… Là bối cảnh của ông ta, là bậc cửa của ông ta, thật sự sáng lạn đến mức khiến cho người khác khó mà ngó lơ. Bởi vì Khổng Lễ, là hậu nhân của Thánh Nhân!

Thánh Nhân Nho đạo, trước khi thành đạo vào năm đó, chính là người nước Tề. Cũng chính là nói, nơi này, chính là quê hương của Thánh Nhân.

Sau khi Thánh Nhân xuất thế, vùng đất Tề biến thành quê hương của Thánh Nhân, người ở đây, vừa mới ra đời, đã được nghe lời nói của Thánh Nhân, tắm mình trong ánh sáng của Thánh Nhân, trong đầu đã có lễ pháp.

Bọn họ là người ủng hộ trung thành nhất của lễ pháp.

Mà hậu nhân của Thánh Nhân, cũng kế thừa ánh sáng của tổ tiên, mỗi một đời huyết mạch trực hệ, đều là “Diễn Thánh Công.” Từ địa vị, có thể nhìn ra được họ được tôn trọng đến mức độ nào.

Rất nhiều Thiên Tử cửa các triều đại, đối với Diễn Thánh Công, đối với Khổng Phủ, đều là tôn trọng ba phần. Bởi vì phía sau Khổng phủ và Thánh Nhân, đối với người đọc sách thiên hạ, có một loại sức lãnh đạo trời sinh. Tất cả người đọc sách, khi nhìn thấy người trong Khổng phủ, đều cung cung kính kính.

Nếu như bất kính, vậy thì chính là không biết lễ pháp, bất kính với Thánh Nhân, sẽ khiến cho người khác khinh bỉ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!