Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 744: CHƯƠNG 744: MỘT NÚI KHÔNG THỂ CÓ HAI HỔ 3

Khổng phủ, không phải thánh địa, nhưng ở trong toàn bộ hệ thống của Nho đạo, địa vị của nó, ở một góc độ nào đó mà nói, lại có thể so sánh ngang bằng với học cung Cơ Hạ.

Mỗi một Diễn Thánh Công, đều là lãnh tụ trời sinh của Nho đạo. Vì thế Điền Song mới bái Khổng Lễ làm Á Phụ.

Điền Song biết hành động này của bản thân, trong chớp mắt sẽ khiến cho bản thân trở thành môn đồ của Khổng phủ, người đọc sách trong thiên hạ, cũng không thể không quan tâm đến tầng thân phận này của hắn ta.

Có điều ở trong lòng của Điền Song, cho dù là suy nghĩ cho bản thân, nhưng mà đối với Khổng Lễ, cũng đúng là một loại lòng tôn kính. Dù sao đó là hậu nhân của Thánh Nhân!

Đối với hậu nhân của Thánh Nhân, trong lòng tất cả mọi người, đều sẽ có một loại ý tôn kính theo bản năng. Nhưng mà Khổng Lễ nhìn người “con trai” ở trước mắt này, trong lòng không biết có tư vị gì.

Chuyện làm Á Phụ của Điền Song, tuyệt đối không phải bản ý của ông ta. Ông ta cũng không phải kẻ ngốc.

Con người Điền Song, danh tiếng bê bối, đủ mọi tính xấu, nhận hắn ta, sẽ chỉ làm ô bẩn danh tiếng của Khổng phủ.

Nhưng mà không nhận không được…

Bởi vì Điền Song tham lam buông thả, vô cùng tàn bạo, nếu như không đồng ý với hắn ta, khó bảo đảm được hắn ta sẽ không ra tay với Khổng phủ. Vì lý do an toàn, Khổng Lễ vẫn là nhận Điền Song.

Mới bắt đầu, trong lòng Khổng Lễ vẫn còn có chút không cam tâm, nhưng mà lâu ngày, cũng quen rồi, bởi vì nhận Điền Song không phải là một chuyện xấu. Vào thời đại binh hoang mã loạn này, Khổng Lễ thân là Á Phụ Tề Vương, chắc chắn sẽ khiến cho địa vị của bản thân cao hơn một tầng.

Đặc biệt là ở vùng đất nước Tề này, càng là địa vị cao xa, không người nào dám bất kính với ông ta. Cuộc sống này, vẫn là khiến cho Khổng Lễ rất hưởng thụ.

Nhưng mà ai có thể ngờ được, mây gió thay đổi, gần như chỉ trong chớp mắt, đại cục đã thay đổi rồi. Thế mà nước Tề lại có nguy cơ diệt vong, mà Khổng Lễ bị buộc chặt với nước Tề, thì nên làm thế nào mới tốt?

Trong lòng ông ta cũng có mấy phần mơ hồ.

Nhưng mà khi Điền Song hỏi, Khổng Lễ lại không thể không trả lời, không chỉ phải trả lời, mà còn phải thể hiện trong lòng đã có dự định trước.

“Đừng hoang mang.”

Khổng Lễ nhàn nhạt nói.

Trong đôi mắt ông ta, lộ ra thần sắc sắc bén.

Càng khiến người ta có cảm giác, chính là mây yên gió lặng, thảnh thơi tản bộ. Loại cảm giác này, lây nhiễm sang Điền Song, khiến cho hắn ta lộ ra thần sắc vui mừng.

“Á Phụ thật sự có chủ ý?”

Khổng Lễ nở nụ cười tự tin.

Nhưng trong lòng ông ta lại không hề tự tin như thế.

Chỉ là không thể không như thế, bởi vì Khổng Lễ biết, chủ nhân Điền Song này là con người lúc nào cũng có thể lật mặt, nếu như hắn ta đã đặt hy vọng lên trên người ông ta, vậy thì ông ta nhất định phải thể hiện trong lòng đã có tính toán, nếu không, đến khi Điền Song tuyệt vọng, khó mà bảo đảm hắn ta sẽ không lôi Khổng Lễ ra giết để trút giận.

Thân là Á Phụ, ông ta tìm hiểu vô cùng rõ tính khí của người “con trai” này. Nói một cách đơn giản, đây chính là một tiểu nhân lật mặt nhanh hơn lật trang sách.

Một khi mất đi giá trị, chỉ cần một giây thôi Điền Song đã lật mặt.

Vì vậy, không cần biết có chủ ý hay không, đầu tiên Khổng Lễ tự tin đáp lại trước, trong lòng suy nghĩ một chút, cũng đúng là có một chủ ý. Ông ta vuốt râu của mình, nói.

“Lão phu nghe nói, chuyện nước Ngụy quy hàng, đó là do Giám Chính Viện giám sát Diệp Ninh nói một hồi lâu, thuyết phục được Tào Mạnh?”

Điền Song giật mình, nói.

“Đúng là như thế.”

Nhắc đến Diệp Ninh, Điền Song nghiến răng nghiến lợi.

“Đều là con người Diệp Ninh này, nếu như không phải hắn, mọi chuyện sao đến bước đường này, sớm biết tên này lại là loại tai họa như thế, lúc đầu ở kinh thành, quả nhân nên không màng mọi giá trực tiếp giết chết hắn!”

Nhớ đến chuyện này, Điền Song vô cùng hối hận.

Lúc đầu ở trên Kim Điện, Diệp Ninh chẳng qua chỉ là một nhân vật nhỏ mà thôi.

Ai ngờ được, thời gian quay vòng, chỉ chớp mắt, thế mà Diệp Ninh đã trở thành nhân vật đến hắn ta cũng cần phải ngước nhìn. Chuyện này không muốn nghĩ đến, mới nghĩ đến đã tức đến không thở được.

“Danh tiếng của người này, lão phu đã sớm nghe đến, vận khí của hắn không tệ, không biết vì sao, bị hắn ta đụng này đụng kia, đã phá vỡ được phong ấn của Nho đạo, khiến cho danh tiếng của hắn vang dội, được vô số người đọc sách trong thiên hạ ca tụng… Chuyện này, cũng coi như là một chút công lao bé nhỏ, nhưng những hành động hắn làm sau này, lại đi ngược lại với tất cả, một tân chính không biết thế nào, thế mà lại bức cho vô số cao môn (thế gia đại tộc) phải lưu lạc khắp nơi, đúng thật là không phải con người… Mà hiện nay, còn làm thuyết khách, đúng thật là trò cười!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!