Khổng Lễ nói, trong lòng cũng có một cỗ ý chán ghét.
Không phải tất cả người đọc sách đều thích Diệp Ninh.
Ít nhất không phải Khổng Lễ.
Bởi vì bây giờ tất cả mọi người đều coi Diệp Ninh là lãnh tụ của Nho đạo, là Đại Tông Sư của Thánh Viện. Vậy thì Khổng Lễ là cái gì?
Ông ta là hậu nhân của Thánh Nhân, Diễn Thánh Công đương đại! Một ngọn núi không thể có hai con hổ.
Diệp Ninh trẻ tuổi như vậy, thế mà lại trở thành Bán Thánh, trong lòng Khổng Lễ, đã sớm vô cùng bất mãn. Theo cái nhìn của ông ta, ánh sáng và vinh quang của Diệp Ninh, vốn dĩ nên thuộc về ông ta.
Bây giờ nhân cơ hội này, Khổng Lễ đã nảy ra một chủ ý.
“Nếu như Diệp Ninh thích làm thuyết khách, vậy thì không bằng Đại Vương cũng viết một bản tấu sớ, mời Diệp đại nhân đó đến nước Tề ta đi dạo một vòng, lão phu phải xem xem, rốt cuộc thuyết khách này của hắn có ba đầu sáu tay hay không!”
Điền Song sững người.
“Á Phụ đây là muốn biện luận một trận với Diệp Ninh?”
Trong lòng Điền Song sao còn có thể chưa nhìn ra, Khổng Lễ có lòng tranh mạnh hiếu thắng.
“Không phải là biện luận, mà là trưởng bối dạy dỗ vãn bối, Diệp Ninh là ai? Chẳng qua chỉ là vãn bối đời sau mà thôi, mà lão phu là ai? Môn đồ Khổng phủ, Diễn Thánh Công đương đại, gặp lão phu, hắn chính là đệ tử!”
“Trong thiên hạ này làm gì có đạo lý đệ tử nào công phạt thầy giáo?”
“Đại Vương cứ việc dâng tấu, chỉ cần Diệp Ninh dám đến nước Tề, lão phu nhất định sẽ mắng cho hắn ta không biết giấu mặt vào đâu!”
Khổng Lễ kiêu ngạo nói.
Đương nhiên Diệp Ninh sẽ không biết trong nước Tế, thế mà lại có một lãnh tụ của Nho Môn có tư cách lâu đời sinh ra ý so sánh với hắn. Có điều cho dù là biết, với tính cách của hắn, cũng sẽ không quá quan tâm.
Chỉ là một lão hủ ôm lấy vinh quang của tổ tiên mà vô cùng đắc ý mà thôi, người như thế, giống như là cục đá cứng đầu ở bên đường vậy, đến ngay cả khiến cho Diệp Ninh có tâm tình nhìn một chút cũng không có.
Bây giờ Diệp Ninh còn có chuyện của mình cần phải làm. Đó chính là trở về kinh thành.
Lúc trước khi Tiên Môn thảo phạt Đại Chu, hắn vì để tìm đường chết, không tình nguyện trở về kinh thành, nhưng mà bây giờ chiến sĩ đã được dẹp yên, thiên hạ nhìn có vẻ rất ổn định, vậy thì ý chỉ của Cơ Minh Nguyệt, hắn cũng không dễ kháng lại.
Càng huống hồ, thánh chỉ lần này nói có đạo lý, nước Ngụy là Diệp Ninh thuyết phục đầu hàng, vậy thì đương nhiên nên do hắn chủ trì chuyện này. Đây cũng xem như là một sự tôn trọng đối với Tào Mạnh.
Lại cộng thêm Diệp Ninh đúng là cũng đã rất lâu không trở về kinh thành rồi, nghĩ đến tiểu viện, Hoàng lão đầu, cùng với những cố nhân ngày trước ở kinh thành, trong lòng không tránh khỏi sinh ra mấy phần ý nhớ nhung.
Ở thế giới này, vốn dĩ Diệp Ninh là người ở bên ngoài đến, nhưng mà hiện nay đã dung nhập vào thế giới này, kinh thành là nơi đầu tiên hắn ở, cũng là nơi có tình cảm nhất, đối với hắn mà nói, có một loại tình cảm giống như quê hương.
“Cũng được, trở về kinh thành đi.”
Cuối cùng Diệp Ninh bàn giao một chút công việc của Tính Châu, rồi tiêu sái trở về kinh thành. Hiện tại, đại cục đã được ổn định.
Không chỉ Tính Châu, cho dù là vùng đất Lương Châu,Vân Châu, tân chính cũng đều đã được ổn định rồi. Xu thế của thời đại đang trên đà phát triển mạnh mẽ, cũng không có bất kỳ thứ gì có thể ngăn cản được.
Vì thế thật ra bây giờ, những chuyện Diệp Ninh có thể là ngược lại đã có hạn. Giống như Tính Châu, hoàn toàn giao cho Thái Hướng Cao làm việc xử lý.
Thái Hướng Cao trải qua rèn luyện một thời gian dài, đã không còn là người làm việc không suy nghĩ đến hậu quả tranh giành ghen tị như ngày còn ở Xuân Phong Lâu nữa, hắn ta hiện tại, đã vô cùng trưởng thành, không chỉ có được thành tựu Đại Nho, hơn nữa còn có kinh nghiệm trị chính phong phú.
Mà hiện nay, gửi gắm Tính Châu cho Thái Hướng Cao, chính là để rèn luyện năng lực chống đỡ một phương của hắn ta. Người thông minh đều có thể nhìn ra được, Diệp Ninh đây là đang bồi dưỡng Tể Tướng.
Diệp Ninh không có ý chí triều đường, nhưng mà lại muốn bồi dưỡng ra một người, trở thành Tể Tướng của Đại Chu. Diệp Ninh về kinh, không làm ra bất kỳ động tĩnh gì.
Chẳng qua chỉ có mười mấy người đi theo, có Ngưu Tiến Hỉ, Ngụy Văn Thông đi đầu, bảy tám chiếc xe ngựa, kéo theo nữ quyến, cùng với một chút đồ dùng hằng ngày, hoặc là những đặc sản đặc biệt của Tính Châu.
Nhưng tin tức rời khỏi Tính Châu, vẫn như trước dùng loại tốc độ không thể tưởng tượng được, truyền khắp Tấn Dương.
Không phải không giữ được bí mật, mà là con người Diệp Ninh, hiện tại giống như là mặt trởi vậy, lúc nào cũng toát ra ánh sáng. Bách tính của toàn Tính Châu, đều đã quen thuộc với sự tồn tại của hắn.