Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 746: CHƯƠNG 746: ĐẤT TRỜI CÓ CẢM ỨNG, BẢO VẬT THÁNH ĐẠO

Đặc biệt là bách tính của Tấn Dương, thậm chí so với bản thân Diệp Ninh, còn quen thuộc với quỹ đạo sinh hoạt của hắn hơn. Vào sáng sớm, thích ăn bánh bao của cửa hàng “Bao Ký”, rồi uống một chút nước đậu.

Buổi trưa mười giờ, thường thường uống trà ở “Thê Hà Lâu”, Diệp Ninh thích nhất là ngồi bên cửa sổ, có những lúc rất nhiều người cố ý đi ngang qua Thê Hà Lâu, chính là muốn đứng ở phía xa nhìn Diệp Ninh một chút.

Còn có buổi tuổi, lúc Diệp Ninh nhàn rỗi, thỉnh thoảng sẽ đi “Bách Phong Lâu” nghe hí kịch.

Mới bắt đầu, trong Bách Phong Lâu đều là những tiết mục cũ rích, hắn cũng không thích, vì thế tự mình viết kịch bản, cái gì mà tài tử giai nhân, cái gì mà hào tình loạn thế, rồi cả nỗi khổ của nhân dân, các loại tiết mục, nhấc bút là viết ra, khiến cho toàn thành bùng nổ.

Còn có…

Tóm lại, Diệp Ninh không phải là người nào cũng có thể gặp được, nhưng dường như hắn vẫn luôn ở bên cạnh của mỗi một người. Hắn là người có sương khói thế gian như thế, từ xưa đến nay, còn có người thứ hai có sương khói thế gian như thế sao?

Bách tính không biết.

Vì thế khi bọn họ phát hiện Diệp Ninh muốn rời khỏi Tính Châu, lập tức đã sinh ra loại cảm giác không nỡ. Loại cảm giác không nỡ này, vô cùng mãnh liệt, có rất nhiều người càng là nước mặt giàn dụa, vô cùng đau lòng.

Nhưng trong lòng bọn họ, càng nhiều hơn chính là chúc phúc.

Nguyên nhân rất đơn giản, người như Diệp Ninh, không thể nào vĩnh viễn chỉ ở trong vùng đất Tính Châu, chuyện này đối với hắn không công bằng. Sớm muộn gì hắn cũng sẽ rời đi.

Chỉ là không ngờ được, một ngày này lại đến sớm như thế.

Ngày đó, khi xe ngựa của Diệp Ninh rất khiêm tốn đi ra từ cổng phía bắc, đã nhìn thấy cảnh tượng khiến cho tất cả mọi người đều ngây người sững sờ. Bên ngoài cổng bắc, trên mảnh đất hoang vu vô tận, đứng dày đặc toàn người.

Đều là bách tính.

Không có người nào duy trì trật tự, nhưng mà bọn họ lại có thể giữ được sự im lặng tuyệt đối. Khi Diệp Ninh xuất hiện, vô số ánh sáng thâm tình nhìn về phía Diệp Ninh.

“Đại nhân…”

Ngụy Văn Thông nhìn thấy cảnh tượng này, lập tức xúc động.

Hắn ta mấp máy miệng, nhưng lại không biết bản thân nên nói cái gì.

Diệp Ninh đứng ở trên xe ngựa, nhìn về phía trước dày đặc đều là bách tính. Nếu như nói không có cảm giác xúc động gì, rõ ràng là chuyện không thể nào.

Ánh mắt nồng nhiệt mà không nỡ đó, khiến cho trong lòng Diệp Ninh, cũng theo đó mà run lên. Hắn cảm thấy bản thân nên nói cái gì đó, nhưng mà lời đến bên miệng, lại phát hiện bản thân không có lời nào để nói. Đi đến ngày hôm nay, tuyệt đối là vượt ra ngoài dự liệu của hắn.

Đối với Diệp Ninh mà nói, hắn tuyệt đối sẽ không ngờ được, có một ngày, thế mà bản thân lại có thể thay đổi vận mệnh của nhiều người như thế, đi đến độ cao như ngày hôm nay.

Bởi vì rất nhiều lúc, bản tâm của hắn không phải là như thế.

Diệp Ninh cho rằng bản thân không cao thượng giống như người khác nghĩ, chỉ là những gì hắn nói hắn làm, đúng là đã dẫn đến hiệu quả không thể tưởng tượng được. Nhìn thấy những bach tính này, đột nhiên Diệp Ninh cảm thấy, những thất bại lúc trước của bản thân, không phải không hề có ý nghĩa.

Có thể thay đổi vận mệnh của nhiều người như thế, rất khó nói là không đáng.

“Diệp đại nhân, ngài phải đi rồi, lão nhi cũng không dám giữ ngài, trước khi ly biệt, chúng ta có ba thứ, muốn tặng cho Diệp đại nhân.”

Đứng đầu đám người, là một lão nhân chống quải trượng.

Người này Diệp Ninh biết, tên ông ấy là Phùng Lão.

Là lão nhân trường thọ nhất của Tấn Dương, thân thể người phàm, lại có thể sống đến một trăm bốn mươi tuổi, tuyệt đối được tính là kỳ tích. Loại lão nhân trường thọ như thế này, giống như điềm lành vậy, Diệp Ninh cũng từng hạ lệnh, để cho nha môn quan tâm nhiều hơn với những người già này.

“Ý của bách tính, bản quan hiểu, chỉ là lễ vật, thì không cần nữa.”

Diệp Ninh muốn từ chối.

Nhưng lại bị Phùng Lão ngăn cản, trên mặt đầy vết nhăn của ông ấy lộ ra nụ cười sáng lạn, nói.

“Lão nhi biết, Diệp đại nhân sẽ không nhận lễ vật của bách tính, nhưng có ba thứ, ngài nhất định phải nhận.”

“Vật đầu tiên, là một bát nước của Tính Châu, cổ nhân từng nói, người đi xa hàng dặm, không quên nước của quê hương… Tuy Diệp đại nhân không phải là người Tính Châu, nhưng mà ở trong lòng chúng ta, lại là cứu tinh của hàng vạn bách tính Tính Châu, người người đều nói quan phụ mẫu, Diệp đại nhân là phụ mẫu của bách tính chúng ta.”

“Vì thế mời Diệp đại nhân, uống bát nước này.”’

Lão nhân run run rẩy rẩy nói.

Lập tức có một cô bé bảy tám tuổi, cầm một cái bát thô lớn đi ra. Trong bát, đựng đầy nước trong.

Diệp Ninh không chút do dự, cầm lấy cái bát uống hết nước, sau đó lau vệt nước đọng ở khóe miệng, nói.

“Bản quan cũng sẽ không quên Tính Châu, hương vị của bát nước này, bản quan sẽ vĩnh viễn ghi nhớ.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!