Nàng nghĩ đến những lời bản thân vừa mới nói, trong lòng không chỉ xấu hổ, càng nhiều hơn vẫn là sợ hãi.
“Thế nào? Bệ hạ hối hận rồi?”
Khương Thanh Uyển mỉm cười đi ra. Lúc trước, bà còn cần phải ẩn giấu mình.
Dù sao có rất nhiều lúc, trốn ở trong bóng tối, so với ở ngoài ánh sáng, càng có tác dụng hơn.
Nhưng trong trận chiến kinh thành, bà đã bại lộ rồi, người khắp thiên hạ đều biết, bên người Thiên Tử có một cung phụng có tình cảm vô cùng sâu sắc với Hoàng đế.
Tuy thân phận bại lộ rồi, nhưng Khương Thanh Uyển cũng được tự do, không cần phải giấu đầu lộ đuôi, có thể công nhiên xuất hiện ở trước mặt mọi người. Ví dụ như lúc này, bà đã cho thái giám cung nữ lui ra ngoài trước, sau khi xác nhận trong thư phòng chỉ còn lại hai người là bà và Thiên Tử, lúc này mới lên tiếng nói chuyện.
“Đúng là có chút hối hận, Trẫm có chút quá liều lĩnh rồi, chuyện thân phận của Trẫm, là bí mật lớn nhất, nhất định không được để lộ, mà Diệp Ninh kia, nói không chừng có thể đã tìm được chân tướng.”
Cơ Minh Nguyệt lo lắng nói. Nhưng rõ ràng là nàng nghĩ nhiều rồi.
Diệp Ninh đúng là một người thông minh, nhưng còn xa mới thông minh như Cơ Minh Nguyệt nghĩ. Quá nhiều sự trùng hợp, gặp phải Diệp Ninh, khiến cho hắn trở nên vô cùng thông minh.
Nhưng trên thực tế, Diệp Ninh không hề yêu nghiệt như thế.
Chỉ lấy chuyện này làm ví dụ, Diệp Ninh đúng là có hoài nghi, sau đó không có gì bất ngờ mà nghĩ lệch rồi. Lần nghĩ lệch này, không biết đã lệch đến nơi nào.
“E rằng bệ hạ có chút quá lo lắng rồi, Diệp đại nhân không có dáng vẻ giống như là nhìn ra dấu vết gì, hơn nữa, những lời nói vừa rồi của bệ hạ, ta cũng cảm thấy cũng không nói gì sai, trước mắt Đại Chu thật sự cần một trữ quân, vậy thì bệ hạ, cũng nên đến lúc hoàn thành ước nguyện của Tiên Đế, sinh ra long tử, tiếp tục hương hỏa cho Đại Chu… Mà chuyện này, đương nhiên là không tránh được để cho Diệp đại nhân phối hợp, dù sao chuyện sinh con cái, là chuyện của hai người…”
Khương Thanh Uyển mỉm cười nói.
“Dì Khương!”
Đột nhiên Cơ Minh Nguyệt đỏ bừng mặt. Nhưng cũng chỉ là ngại ngùng, mà không hề phản bác.
Bởi vì hiện tại phản bác đã không còn bất kỳ ý nghĩa nào nữa, nàng và Khương Thanh Uyển đều biết, cả đời này của nàng, ngoại trừ Diệp Ninh, sợ rằng không có nam tử nào có thể lọt vào mắt của nàng nữa.
Vì thế nói thật ra Cơ Minh Nguyệt không có lựa chọn.
Hơn nữa, suy nghĩ về phương diện lý trí, Đại Chu đúng là cần một trữ quân, trước mắt thiên hạ sắp được thống nhất, nếu như sinh ra được trữ quân, lòng người mới có thể hoàn toàn yên ổn.
Còn có, ở sâu trong lòng Cơ Minh Nguyệt, thật ra tồn tại một loại kích động nào đó.
Nguyên nhân của loại kích động này đến từ tưởng tượng.
Có những lúc nàng sẽ nghĩ, nếu như bản thân thật sự có một người con, vậy thì nhất định là một đứa trẻ phấn điêu ngọc trác đúng không. Hơn nữa, đây còn là con của nàng và Diệp Ninh.
Vừa nghĩ đến đây, một cỗ cảm giác ngọt ngào từ tận trong xương cốt tứ chi tuôn ra ngoài, khiến cho nàng không khỏi nở nụ cười.
“Được rồi, lòng của bệ hạ, ta đã biết, không biết tiếp theo đây bệ hạ dự định như thế nào, là trước tiên nói thẳng với Diệp đại nhân.”
Vẫn là Khương Thanh Uyển không trêu đùa nữa, mà trở lại chuyện chính.
Chuyện này không phải chuyện nhỏ gì, cần đối đãi cẩn thận. Đặc biệt là còn liên quan đến Diệp Ninh.
Tuy nói chuyện nam nữ, thật ra cũng chỉ có như thế, thật sự muốn đơn giản hóa vấn đề phức tạp, thì sẽ trở nên không có độ khó gì cả. Nhưng thân phận của Diệp Ninh và Cơ Minh Nguyệt đều không phải người bình thường, liên quan đến hai người họ, thì không thể nào khiến cho vấn đề trở nên đơn giản được.
“Không, không thể nói thẳng với hắn, chuyện này, chúng ta vẫn cần phải dùng chút thủ đoạn, không thể để cho hắn biết được chân tướng.”
Cơ Minh Nguyệt do dự rất lâu, cuối cùng kiên định nói.
“Đây là vì sao?”
Khương Thanh Uyển chau mày.
“Bởi vì Trẫm không thua nổi, dì Khương, chuyện Thiên Tử là nữ nhân, từ xưa đến nay, chưa từng có, Trẫm mở ra tiền lệ lịch sử, ai có thể biết được người trong thiên hạ có thể công nhận Trẫm hay không? Bây giờ, bốn biển thái bình, Cửu Châu thống nhất ở ngay trước mắt, Trẫm không muốn có thêm sóng gió nào nữa, nếu như bởi vì một mình Trẫm tình nguyện, mà khiến cho thiên hạ thống nhất xảy ra vấn đề, vậy thì Trẫm không gánh vác nổi trách nhiệm này.”
Cơ Minh Nguyệt nghiêm túc nói.
Ở vị trí của mình, nàng tuyệt đối không thể quá làm chuyện theo tình cảm.
Chỉ lấy chuyện này mà nói, thật ra cho dù Cơ Minh Nguyệt công bố thân phận của mình, cũng chưa chắc nhất định sẽ có hậu quả quá nghiêm trọng. Dù sao bây giờ Đại Chu này, so với những vương triều phong kiến khác trong lịch sử, vẫn là có chút khác biệt.
Đặc biệt là đối với Diệp Ninh mà nói, loại chuyện Thiên Tử là nữ nhân, căn bản không phải là chuyện gì mới mẻ.