Thậm chí, dựa theo góc độ của Diệp Ninh là người hiện đại mà nói, lão đại ở trên danh nghĩa của mình là một mỹ nữ tuyệt sắc, thoải mái hơn nhiều so với mấy tên mặt trắng.
Cơ Minh Nguyệt chưa chắc không biết những điều này, nhưng mà nàng không dám cược, nàng cho rằng thời cơ lúc này vô cùng không thích hợp. Đợi đến khi thiên hạ ổn định, tất cả đều nước chảy thành sông, tự nhiên nàng sẽ nói thẳng.
Khương Thanh Uyển trầm mặc.
Bà nhìn Cơ Minh Nguyệt lớn lên, biết đứa trẻ có dung nhan xinh đẹp đứng đầu thiên hạ này, trên vai gánh vác trách nhiệm lớn như thế nào, trách nhiệm này đã nặng đến mức, không tình nguyện mạo bất kỳ nguy hiểm nào.
Thật ra bà có thể hiểu được Cơ Minh Nguyệt.
Hoặc là nói, trong thiên hạ này bất kỳ nữ tử nào, không thể dùng khuôn mặt thật để chung sống với người trong lòng mình, đây cũng là một loại đau đớn. Loại cảm giác này, giống như gặp nhau nhưng không quen nhau vậy.
Quen biết nhưng lại không nhận.
Là một loại đau đớn vào tận xương tủy.
Nếu như có thể lựa chọn, Cơ Minh Nguyệt sao lại không muốn mặc quần áo của nữ tử, để lộ dung mạo của mình, giống như trăng sáng thể hiện ra ánh sáng của mình ở trước mặt Diệp Ninh?
Nhưng mà nàng không thể.
“Diệp đại nhân không phải là người tầm tường, ta tin, nếu như bệ hạ đối đãi với ngài ấy chân thành, ngài ấy sẽ hiểu được.”
Khương Thanh Uyển trầm mặc một lúc, nói.
Bà ôm hy vọng rất lớn đối với Diệp Ninh.
Diệp Ninh tuyệt đối không phải là loại nam tử bình thường trên thế gian, suy nghĩ của hắn, từ trước đến nay đều khác biệt với mọi người.
…
Có lẽ người khác khó có thể chấp nhận đươc Cơ Minh Nguyệt, nhưng Diệp Ninh lại chưa chắc.
“Ta tin hắn có thể hiểu được, bởi vì vào lúc đầu, là hắn nói với ta, thật ra bách tính không hề quan tâm quân vương là nam hay là nữ, chỉ cần có thể khiến cho thiên hạ có thể có cuộc sống tốt, vậy thì tự nhiên người thiên hạ sẽ ủng hộ quân vương, những lời này, đến bây giờ, trong ký ức của Trẫm vẫn còn như mới… Nếu như nói thế gian còn có người nào có thể chấp nhận được thân phận thật sự của Trẫm, ta tin rằng nhất định là Diệp Ninh, nhưng cho dù như thế, ta vẫn không thể nói thẳng, một phương diện là ta không thua nổi, một phương diện khác, là ta còn chưa nghĩ xong, làm thế nào đối diện với hắn…”
Cơ Minh Nguyệt nhẹ nhàng nói.
Trong chớp mắt Khương Thanh Uyển đã hiểu được ý của nàng.
Suy nghĩ của Cơ Minh Nguyệt rất đơn giản, nàng không biết nên đối diện như thế nào với Diệp Ninh. Vốn dĩ, mọi người là quan hệ quân thần.
Nhưng mà một khi thân phận bại lộ, vậy thì chuyện này chắc chắn sẽ trở nên vô cùng phức tạp, đến lúc đó quan hệ của hai người sẽ như thế nào? Là quân thần? Là phu thê? Là tình nhân?
Lúc gặp mặt nên nói chuyện với nhau như thế nào? Lúc riêng tư lại nên gặp mặt như thế nào? Có khi nào sẽ lộ ra manh mối ở trước mặt người ngoài? Những chuyện phải suy nghĩ, thật sự là có chút quá nhiều.
Thay vì như thế, còn không bằng không phơi bày nó trước.
“Ý của bệ hạ, ta hiểu được, nhưng mà không nói thẳng, thì làm sao một lần xuân phong với Diệp đại nhân đây?”
Khương Thanh Uyển suy nghĩ một chút, dùng một từ mơ hồ để diễn tả nó.
Một chút chuyện đó giữa nam nữ, nhất định là không thiếu được. Dù sao đây không phải là trò đùa, đây là sinh con trai.
“Vẫn là dùng cách cũ đi…”
Khuôn mặt của Cơ Minh Nguyệt hơi đỏ lên, nói.
“Cách cũ?”
Khương Thanh Uyển ngây người, chỉ là muốn chuốc say Diệp Ninh, hoặc là ngất đi… Tóm lại, dù sao không phải thủ đoạn bình thường.
“Như thế, có phải là đối với Diệp đại nhân có chút không công bằng không?”
Khương Thanh UYển không chỉ cảm thấy không công bằng. Còn cảm thấy tất cả chuyện này có chút kỳ lạ. Một đôi tài tử giai nhân tốt đẹp, tại sao lại phát triển thành thế này?
Ngươi nói dáng vẻ, thân hình này của Cơ Minh Nguyệt, nàng ấy nói bản thân thứ hai, trong thiên hạ này còn có người nào dám nói bản thân là đứng đầu thiên hạ? Mỹ nữ như thế, vốn dĩ nên là trăng sáng ở trên cao, khiến cho vô số người ngưỡng mộ và mơ ước.
Kết quả thì sao, thế mà lại phải dùng thủ đoạn thấp kém này để… chiếm lợi của Diệp Ninh?
Khương Thanh Uyển cũng không biết nên nói như thế nào, chuyện này nói ra vẫn là có chút không có liêm sỉ. Nhưng đây cũng là chuyện không có cách nào.
“Đối với hắn mà nói, đúng là có chút không công bằng, nhưng mà…”
Cơ Minh Nguyệt gật đầu, vốn dĩ là công nhận, nhưng xoay chuyển suy nghĩ một chút, đột nhiên lộ ra thần sắc xấu hổ.
“Nói bừa, chuyện này đối với hắn ở đâu ra không công bằng? Rõ ràng là hắn chiếm lợi của ta mới đúng!”
Cơ Minh Nguyệt càng nghĩ càng cảm thấy chính là đạo lý này.
Khương Thanh Uyển cũng ngây người, sau đó gật đầu mạnh.
“Bệ hạ nói đúng, đúng là Diệp đại nhân chiếm tiện nghi của người!”